SAO CÁC SOEUR DÒNG THÁNH PHAO LÔ HÀNG BỘT LẠI BÔI LEM HÌNH ẢNH CỦA GIÁO HỘI

08:37 |



Viễn

Mấy ngày hôm nay, đọc được các thông tin trên mạng về lời kêu cứu của các soeur Dòng thánh Phao lô Hàng bột về việc bị Công ty cổ phần dược phẩm trung ương 1 dùng thép gai bít cửa sổ, chặn lối đi và chiếm đất của Dòng chia chác bán cho tư nhân mà không khỏi bức xúc. Chẳng lẽ Công ty Cổ phần dược phẩm láo lếu đến thế, tự nhiên dám lấn chiếm, xâm phạm đất đai của phía giáo hội, gây bức xúc cho các soeur.

Điển hình như lời kêu cứu của soeur Phúc “tối 27/9/2016 người của xí nghiệp dược phẩm đã đưa thép gai bít cửa số của tu vện và chặn lối từ tu viện của Quý soeur ra khu đất phía sau nhà (quý soeur trồng rau) và bịt lối đi ra phía sau tu viện và đang chia chác khu đất này bán cho tư nhân.”

Mang theo nỗi bức xúc, Viễn tôi cất công đi tìm hiểu cặn kẽ thông tin thì hỡi ôi, câu chuyện lại hoàn toàn ngược lại. Hóa ra không phải Công ty cổ phần dược phẩm lấn đất, xâm phạm đất của giáo hội, của dòng mà chính lại là các soeur của Dòng thánh Phao lô Hàng Bột là người lấn đất, là những người sai phạm.

Ngược dòng lịch sử, khu vực nhà đất do Công ty CP Dược phẩm TW1 (CTDP) hiện tọa lạc tại 160 Tôn Đức Thắng trước năm 1954 thuộc sở hữu của 2 chủ: Nhà xứ Hàng Bột thuộc Tòa Tổng Giám mục Hà Nội và Dòng thánh Phao Lô Hà Nội. Năm 1955 đến năm 1959 Dòng thánh Phaolo Hà Nội cho CTDP TW1 thuê làm cơ sở sản xuất. Ngày 24/11/1961, thực hiện chính sách cải tạo XHCN, linh mục Hoàng Cao Chiểu, lúc đó là Chánh xứ Hàng Bột và soeur Lê Thị Đông lúc đó là Tu viện trường Dòng thánh Phao Lô Hà Nội đã kê khai và bàn giao nhà đất tại đây (bao gồm đất, nhà đã cho thuê, cho ở nhờ) qua Nhà nước thống nhất quản lý.

Hiện nay khu vực này do Công ty TNHH MTV Quản lý và Phát triển nhà Hà Nội quản lý và cho Công ty Dược phẩm thuê để sử dụng làm cơ sở kinh doanh dịch vụ theo Hợp đồng thuê nhà đất số 79/XN2/HĐTN26/XD ngày 19/5/2009 (đã được đăng ký tại Sở Xây dựng Hà Nội ngày 18/6/2009).

Năm 2010, Công ty dược phẩm đã di chuyển phần lớn nhà xưởng đến cơ sở mới tại Sóc Sơn để chuẩn bị cải tạo nơi đây thành Trung tâm nghiên cứu vaccine phục vụ lợi ích chung của cộng đồng. Tuy nhiên, lợi dụng lúc công ty dược phẩm chưa triển khai hoạt động sản xuất tại đây ngày 16/8/2016, các soeur dòng Thánh Phao lô đã tự ý trổ cửa (2m x 1m) sang bên dãy nhà kho của CTDP (tiếp giáp với dãy nhà 7 tầng của nhà dòng). Tại đây các soeur đã dọn dẹp và sử dụng 02 gian nhà của công ty dược phẩm làm nơi để xe đạp và chứa củi đun, diện tích khoảng 30m2. Trên nóc dãy nhà cấp 4 này, các soeur trồng rau và trồng hoa bằng các thùng xốp.

Ngày 27/9/2016, các soeur tiếp tục lấn chiếm thêm 01 gian nữa và lắp cửa sắt kiên cố để bịt lối đi của CTDP với ý đồ lấn chiếm lâu dài. Như vậy đến nay, dòng tu đã lấn chiếm của CTDP 03 gian nhà với chiều dài 27m, diện tích tầng 1 là 61,7m2, trên nóc nhà là 181,2m2.

Trước việc các soeur dòng thánh Phao lô lấn chiếm đất, trong đêm 27/9/2016, công ty dược phẩm đã huy động công nhân rào lại khu vực bị lấn chiếm nhằm mục đích bảo vệ tài sản nhưng Dòng tu đã huy động gần 100 người gây sức ép không cho công ty thực hiện và phá hủy 04 Camera giám sát của công ty đặt tại khu vực này (nhằm mục đích bảo vệ) và đặt tượng Đức Mẹ (trên có Thánh giá) có chân sắt di động cao khoảng 1.6m rộng 0.6m để làm “ranh giới” không cho lực lượng bảo vệ công ty vào và phân công các soeur và giáo dân túc trực 24/24 tại đây để cố thủ.

Như vậy là, sai phạm nối tiếp sai phạm. Các soeur đã lấn chiếm đất của công ty dược phẩm. Đến lúc người ta bảo vệ thì các soeur lại chơi bài cùn, dùng sức ép của đám đông để bảo vệ cho sai phạm của mình. Tệ hơn nữa là các soeur lại còn vu oán giá họa cho người ta theo kiểu vừa ăn cướp vừa la làng.

Với những sai phạm lè lè như vậy nhưng các soeur lại còn đưa tượng Đức Mẹ ra để làm tấm khiên che chắn thì có lẽ đối với những người con của giáo hội Công giáo, đây quả thực là điều đáng buồn.

Dư luận nhìn vào sẽ đánh giá về các soeur nói riêng và người Công giáo nói chung thế nào đây. Một hình ảnh quá xấu tạo cảm giác cho người ngoài nhìn vào người Công giáo luôn là những kẻ vi phạm pháp luật

Không biết các soeur có cảm nhận thấy những hành động của mình như thế là đang bôi lem hình ảnh của giáo hội không?






Read more…

GIÁO DÂN PHÚ YÊN KIỆN FOMOSA-BÌNH THƯỜNG VÀ BẤT THƯỜNG

18:03 |


Viễn

Như thông tin đã đưa, ngày 26/9 vừa qua hơn 600 giáo dân giáo xứ Phú Yên, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An đã rầm rộ kéo vào huyện Kì Anh, tỉnh Hà Tĩnh để thực hiện cái gọi là “đưa đơn kiện” công ty Fomosa vì đã gây ra thảm họa môi trường ở các tỉnh miền Trung. Sự việc này sau đó được truyền thông “lề trái” tung hô cổ vũ rất nhiều trên các trang mạng như Ba Sàm, Bauxite, RFA…

Nếu nhìn bề ngoài, có vẻ như đây là một sự việc bình thường vì nhiều người sẽ nghĩ rằng, việc người dân đi khởi kiện một công ty đã gây ra thảm họa môi trường, làm ảnh hưởng đến cuộc sống của họ là điều dễ hiểu. Họ kéo vào Kỳ Anh vì đây là huyện mà công ty Fomosa đứng chân hoạt động. Họ nộp đơn khởi kiện để yêu cầu Fomosa đền bù và buộc Fomosa phải rút khỏi Việt Nam.
Tuy nhiên, nếu suy xét kĩ ra thì thấy dường như có nhiều điểm bất bình thường ở đây.

Thứ nhất, tại sao đi nộp đơn khiếu kiện mà lại phải tổ chức rình rang, ầm ỹ như thế. Quay trở lại vụ việc, giáo xứ Phú Yên đã tổ chức cho hơn 600 giáo dân, thuê hẳn 20 xe County với nhiều băng rôn, khẩu hiệu để ầm ầm kéo vào Kỳ Anh. Dư luận có quyền đặt câu hỏi, nếu chỉ đi nộp đơn khởi kiện thì chỉ cần cử đại diện mang đơn vào Kỳ Anh là được, có nhất thiết phải kéo nhau tới hơn 600 người, với đoàn xe 20 chiếc đi lũ lượt từ Nghệ An vào Hà Tĩnh hay không. Việc tổ chức một đoàn người với số lượng người và xe lớn như thế có thể gây ảnh hưởng không tốt tới an ninh trật tự. Và dường như có cảm giác, giáo xứ Phú Yên đang phô trương lực lượng thì đúng hơn.

Thứ hai, cũng là những người chịu thiệt hại nhưng dường như những người đi nộp đơn khởi kiện Fomosa lại chỉ toàn là giáo dân, ít có người lương. Phải chăng việc khởi kiện này là do sự tổ chức, hướng dẫn của các chức sắc như linh mục An tôn Đặng Hữu Nam hay cao hơn là Giám mục Nguyễn Thái Hợp. Điều này không phải không có cơ sở khi người dẫn đầu đoàn chính là linh mục An tôn Đặng Hữu Nam. Lại phải ngược dòng lịch sử, thấy rằng đây không phải là lần đầu tiên linh mục Đặng Hữu Nam đứng ra tổ chức, kích động những việc như vậy. Trước đây LM Đặng Hữu Nam cũng đã từng tổ chức cho giáo dân Phú Yên nhiều lần biểu tình rầm rộ trong giáo xứ và đi cả các xứ khác dưới danh nghĩa “bảo vệ môi trường” nhưng thực chất là phô diễn lực lượng và gây mất ổn định trật tự. Và với các giáo dân, do chịu ảnh hưởng của Đức vâng lời nên khi các chức sắc nói là họ liền nghe và tin, làm theo ngay, không cần suy xét đúng sai.

Thứ ba, việc khởi kiện có trái với chủ trương chung của Chính phủ. Cần nhớ rằng đối với việc đền bù thiệt hại, Chính phủ đã có hướng dẫn cho các hộ dân kê khai, thống kê thiệt hại để có phương án hỗ trợ. Nay giáo dân đi khởi kiện đòi bồi thường, e rằng không hợp lý. Mặt khác, với vấn đề cho công ty Fomosa tiếp tục hoạt động hay không, Chính phủ đã cân nhắc kĩ nhiều vấn đề trên phương diện lợi ích kinh tế, môi trường đầu tư và quyết định cho Fomosa tiếp tục hoạt động trên cơ sở tuân thủ nghiêm ngặt các qui định về bảo vệ môi trường. Nay giáo dân đi khởi kiện đòi đuổi cổ Fomosas, chẳng khác nào cố tình đi ngược lại với chủ trương, chính sách chung của Chính phủ.

Tất nhiên, những nhu cầu, nguyện vọng chính đáng của nhân dân, các cấp chính quyền sẽ lắng nghe, Tòa án nhân dân Kỳ Anh cũng đã nhận đơn. Tuy nhiên, với những điểm bất thường, nhất là những âm mưu lợi dụng vấn đề sự cố môi trường này để trục lợi chính trị, gây bất ổn xã hội thì cũng cần phải thẳng thắn chỉ ra để mọi người cùng nhìn rõ.


Read more…

NỘI CHIẾN BA SÀM

17:06 |


Viễn

Nội chiến Ba Sàm, xin phép được dùng cụm từ này để chỉ những tranh cãi lùm xùm trong “phong trào dân chủ” Việt liên quan tới một trang blog vốn không xa lạ đó là trang Ba Sàm mà thủy tổ khởi nguồn ra nó là Nguyễn Hữu Vinh, vừa bị xét xử phúc thẩm về tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích Nhà nước, quyền lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”.

Nội dung tranh cãi chủ yếu là, có một sự so sánh không hề nhẹ giữa trang Ba Sàm trước đây do Nguyễn Hữu Vinh quản trị, điều hành và trang Ba Sàm bây giờ do Đinh Ngọc Thu điều hành. Theo đó, có ý kiến cho rằng, trang Ba Sàm bây giờ vớ vấn quá, nhiều tin vịt quá, không đáng để xem, để đọc và không lượm nhặt được thông tin gì có giá trị.

Quan điểm này chủ yếu đến từ Người buôn gió qua bài viết “Tản mạn Ba Sàm”. Trong bài viết này Người buôn gió khẳng định, trang Ba Sàm do Đinh Ngọc Thu điều hành đã xuống cấp trầm trọng, khiến cho bây giờ anh ta muốn tìm thông tin gì thì dõi tìm đỏ cả mắt cũng không thấy. Tất nhiên, đi liền với chất lượng trang blog đó chính là vai trò trách nhiệm của người điều hành Đinh Ngọc Thu.

Ngay lập tức quan điểm này của Người buôn gió gặp phải sự phản ứng mạnh mẽ của một số nhà “dân chủ” khác, vốn là những cộng tác viên đắc lực của trang Ba Sàm như Mai Tú Ân, Thạch Đạt Lang, Mạnh Kim…

Mai Tú Ân phản pháo Người buôn gió:

“Bằng hình thức quen thuộc, lấy xưa cạnh khóe nay, ôn cố chửi tân… Người Buôn Gió đã ca anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh lên đỉnh, rồi quay qua chê bai trang Anh Ba Sàm hiện nay.

Tôi không hiểu câu nói của Gió: “Không phải sự độc lập tào lao bất kể cái gì cũng đưa tuốt tuồn tuột lên để câu khách đọc“. Có lẽ Gió đang nói đến trang nào chớ không phải nói trang Anh Ba Sàm hiện nay đâu.

Nhận xét này của Gió trẻ con quá. Việc người quản trị trang web phải có quan niệm, bài bản, phương pháp để hoạt động là bình thường. Nhưng phóng lên rằng họ chọn tin có lợi cho nhóm mình hoặc bất lợi cho nhóm họ không ưa thì quả là không nên nói vậy.”

Như vậy theo Mai Tú Ân thì Người buôn gió chỉ là một đứa trẻ con với lối viết quen thuộc lấy xưa cạnh khóe nay, đặt điều người khác.

Còn đây là ý kiến phê bình của Mạnh Kim dành cho Người buôn gió:

“Trang Basam đã đăng trọn hồ sơ Trịnh Xuân Thanh của Bùi Thanh Hiếu, tạm gác lại tôn chỉ thông tin sự thật của mình. Ấy là hành động “mua vui”. Người điều hành basam đã bỏ hết công ăn việc làm để ôm trang basam. Ấy cũng là hành động “mua vui” cho thiên hạ mà còn bị tai tiếng nghi ngờ. Thế giới này thật lắm trò vui”.

Như vậy ý kiến này phản pháo chính vào loạt bài Trịnh Xuân Thanh mà Người buôn gió vừa viết trên trang Ba Sàm. Theo Mạnh Kim thì trang Ba Sàm đã bất chấp, tạm gác lại tôn chỉ thông tin sự thật để đăng loạt bài này của Gió và đó là hành động “mua vui”. Vậy mà Người buôn gió còn quay lại nghi ngờ, phê phán trang Ba Sàm, vậy thì không biết Gió là loại người gì.

Còn nhà “dân chủ” Thạch Đạt Lang khẳng định:

“Tất cả những gì tôi biết, nhận định về Buôn Gió, chỉ qua những lời tự bạch cùng các bài viết của chính ông, do đó tôi chỉ có thêm một câu hỏi: Một dân giang hồ, từng trải, lúc nào cũng tự hào là tôn trọng nghĩa khí, giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha, lại có thể hành xử như vậy được ư?”

Tóm lại là, liên quan tới Ba Sàm hiện đang có một cuộc nội chiến dữ dội giữa một bên là Người buôn gió với một bên là các cộng tác viên ruột của trang này hiện nay. Chung qui cũng bởi vì cái tôn chỉ “không tôn trọng sự thật” mà nhiều người đề cập. Ngẫm cũng lắm trò vui thật.




Read more…

LS TRẦN VŨ HẢI LẠI LỢI DỤNG GIÁO DÂN XỨ ĐÔNG YÊN ĐỂ KIẾM CHÁC

17:07 |


Viễn

Theo thông cáo báo chí từ văn phòng luật sư Trần Vũ Hải và cộng sự thì Văn phòng này vừa hoàn tất hồ sơ để giúp giáo dân xứ Đông Yên, xã Kì Lợi, huyện Kì Anh, tỉnh Hà Tĩnh gửi hồ sơ lên Chính phủ và Quốc hội yêu cầu Chính phủ trích 2000 tỷ đồng từ khoản đền bù thiệt hại 11 nghìn 500 tỷ của Fomosa để hỗ trợ riêng cho giáo dân xứ Đông Yên. Thông tin này không khỏi khiến nhiều người giật mình và tự hỏi ông Trần Vũ Hải lại định làm trò gì đây?

2000 tỷ đồng, đó là số tiền không hề nhỏ. Lấy 11, 5 nghìn tỷ chia cho 2000 tỷ thì tỷ lệ là gần 1/6. Giáo dân giáo xứ Đông yên chỉ chiếm chưa đầy một xã Kì Lợi, huyện Kì Anh vậy mà đã đòi tới 1/6. Vấn đề là đâu chỉ có mỗi giáo dân xứ Đông Yên bị thiệt hại đâu, còn bao nhiêu xã, bao nhiêu huyện của 4 tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Huế bị thiệt hại cơ mà. Cứ cho sơ sơ mỗi tỉnh có khoảng 5 xã bị thiệt hại cũng đã có tới con số 20. Vậy thì 19 xã còn lại chỉ chia có 9 nghìn 500 tỷ đồng. Đấy là chưa kể còn phải chi tiền phục vụ khắc phục sự cố môi trường biển nữa. 

Tính như vậy để thấy số tiền mà giáo dân xứ Đông Yên đòi hỏi nó quá vô lý. Được biết cách tính số tiền này cũng không phải theo hướng dẫn kê khai chung của Chính phủ. Theo cách tính của giáo dân Đông Yên thì họ nói số tiền được tính dựa trên thiệt hại thu nhập trung bình trên thực tế trong 6 tháng qua, kể từ đầu tháng 4 đến hết tháng 9, thiệt hại tài sản vật chất dùng cho việc sản xuất kinh doanh, tổn hại tinh thần, và thiệt hại thu nhập trung bình trong 5 năm tới do hậu quả tàn phá môi trường biển bởi Công ty Formosa gây ra.

Đây là cách tính riêng của giáo dân xứ Đông Yên. Từ câu chuyện này lại một vấn đề khác đặt ra là nếu cứ 20 xã của 4 tỉnh cứ mỗi xã có một cách tính riêng làm sao có lợi nhất cho mình thì làm sao có sự công bằng trong phân chia tiền đền bù, hỗ trợ. Do đó, việc thống nhất cách tính và cách kê khai như theo hướng dẫn chung của Chính phủ là việc cần thiết.

Tất nhiên, với những giáo dân Đông Yên chất phác, hiền lành, chắc chắn họ không nghĩ tới cách tính đó. Cách tính này, số tiền này, vụ việc này, chiêu trò này chính là của luật sư Trần Vũ Hải. Mà luật sư Trần Vũ Hải thì mọi người đã quá quen thuộc rồi. Đây là vị luật sư mà tài thì ít tật thì nhiều, chuyên môn thì non kém. Ông ta tham gia bào chữa vụ nào là thất bại vụ đó. Thậm chí thời gian gần đây ông còn dính nghi án lừa đảo khi nhiều người dân gửi đơn tới các cơ quan chức năng tố cáo ông nhận tiền của nhiều người dân với hứa hẹn tư vấn trợ giúp pháp lý. Nhưng khi không tư vấn, trợ giúp pháp lý được, người dân đòi tiền ông cũng không trả mà oẵm luôn bỏ túi nên mới dẫn tới chuyện kiện tụng lùm xùm.

Với bản chất thích dùng chiêu trò tư vấn pháp luật để lừa đảo, làm tiền như thế, nhiều người đánh giá rằng với việc luật sư Trần Vũ Hải nhanh nhảu nhận tư vấn trợ giúp pháp lý cho giáo dân Đông Yên rồi hướng dẫn giáo dân Đông Yên đòi 2000 tỷ đồng là để muốn thông qua đó kiếm chác ít tiền, định núp váy giáo dân để trục lợi kinh tế.

Có một thực tế không thể phủ nhận là, ông Trần Vũ Hải toàn hướng dẫn người dân làm những việc trái ngược với hướng dẫn của chính quyền.

Lợi dụng giáo dân Đông Yên để kiếm chác ít xèng cũng như trục lợi chính trị, đó có lẽ là tính toán của Trần Vũ Hải khi tư vấn cho giáo dân Đông Yên đòi 2000 tỷ đồng này.




Read more…

LÀNG “DÂN CHỦ” BÌNH LUẬN GÌ VỀ PHIÊN TÒA PHÚC THẨM ANH BA SÀM

17:18 |


Viễn

Phiên tòa phúc thẩm đối với Nguyễn Hữu Vinh và đồng phạm Nguyễn Minh Thúy đã kết thúc. Kết quả cuối cùng, Tòa phúc thẩm tuyên giữ nguyên bản án sơ thẩm đối với Nguyễn Hữu Vinh và đồng phạm, tức Vinh 5 năm tù giam và Thúy 3 năm tù giam. Dư luận trong và ngoài nước đồng tình với những gì mà Tòa đã tuyên và đánh giá đây là mức án phù hợp, đúng người đúng tội.

Dư luận quan tâm đối với kết quả phiên tòa phúc thẩm như thế thì các “đồng đảng” của Nguyễn Hữu Vinh trong “phong trào dân chủ” sẽ phản ứng như thế nào.

Tất nhiên ai cũng có thể đoán biết được là các nhà “dân chủ” sẽ xuyên tạc kết quả phiên tòa theo hướng biện minh cho Nguyễn Hữu Vinh, cho rằng Nguyễn Hữu Vinh vô tội và đòi trắng án cho Vinh. Sau đây là một số ý kiến điển hình:

Nhà “dân chủ” Trịnh Anh Tuấn xuyên tạc:

“Hôm nay Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và đồng sự Nguyễn Thị Minh Thúy đã bị kết y án sơ thẩm, lần lượt 5 và 3 năm, chỉ vì hoạt động chia sẻ, truyền bá những thông tin mà đảng cầm quyền không thích.

Rõ ràng, không có cái gọi là mái nhà chung mang tên Việt Nam khi nào dưới mái nhà ấy vẫn còn những căn hầm u uất giam cầm dù chỉ là một người Việt chỉ vì họ theo đuổi chính kiến và thực thi các quyền căn bản của mình một cách ôn hòa.”

Nhà “dân chủ” Lã Việt Dũng thì chém gió:

“Vậy là phiên toà xử Anh Ba Sàm và chị Thuý đã kết thúc. Chính quyền cộng sản một lần nữa chứng tỏ sự tàn bạo của nó khi bất chấp sự sai phạm tố tụng; sự thiếu khoa học, khách quan trong bằng chứng; bất chấp dư luận trong nước và quốc tế tiếp tục giữ nguyên bản án bất công.”
Thâm chí nhà “dân chủ” này con mạnh miệng tuyên bố: Tôi sẽ chỉ càng thêm quyết tâm sát cánh cùng chị Thêu, anh Vinh, chị Thuý, bà con dân oan và anh em đồng đội của mình cho một mục tiêu duy nhất: BUỘC CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN PHẢI THAY ĐỔI.

Còn đây là những lời ca tụng của Trương Huy Đức tức Huy San Hô:

“Những nỗ lực của Anh Ba Sàm (Nguyễn Hữu Vinh) và cộng sự là vì quyền tự do ngôn luận của người dân Việt Nam chứ không phải vì tự do cho riêng anh. Nên cho dù 5 năm với Anh Ba Sàm và 3 năm với chị Nguyễn Minh Thúy tuy là rất dài với một đời người, các anh chị đã không vì mình mà thỏa hiệp. Tuy nhiên, một dân tộc không thể nào có được tự do bằng cách trông đợi vào sự hy sinh của một vài người. Chúng ta kính trọng, biết ơn anh Nguyễn Hữu Vinh, chị Minh Thúy nhưng nếu chúng ta để họ đơn độc thì đất nước không bao giờ có thể “phá vòng nô lệ”(slogan của trang Ba Sàm).”

Toát lên trên các ý kiến của các nhà “dân chủ” đó là phiên tòa phúc thẩm là phiên tòa bất công, Nguyễn Hữu Vinh vô tội vì Nguyễn Hữu Vinh chỉ thực hiện quyền con người, chính quyền Việt Nam vi phạm nhân quyền…

Trước hết cần đánh giá xem phiên tòa phúc thẩm có phải là phiên tòa bất công và Nguyễn Hữu Vinh có phải là vô tội không?

Đây là phiên tòa khách quan, công bằng và minh bạch, tới dự có sự có mặt của nhiều cơ quan, tổ chức. Các luật sư bào chữa được thoải mái đưa ra các quan điểm tranh tụng để bảo vệ cho hai bị cáo. Tuy nhiên, Hội đồng xét xử đã cân nhắc kĩ lưỡng và đánh giá rằng các lập luận của các luật sư là không có cơ sở và hành vi của hai bị cáo là nghiêm trọng, xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền lợi hợp pháp của công dân nên truy tố, xét xử là không oan. Đơn kháng cáo, kêu oan của hai bị cáo cũng không có cơ sở do đó việc giữ nguyên bản án sơ thẩm đối với hai bị cáo là hợp lý.

Nguyễn Hữu Vinh chắc chắn cũng không phải vô tội. Cáo trạng đã ghi rất rõ Nguyễn Hữu Vinh là người sáng lập, quản trị và đưa lên hai blog Dân quyền, Chép sử việt nhiều bài viết có nội dung không đúng sự thật. Cụ thể trong hơn 2.000 bài viết, đang tải trên blog có 24 bài có nội dung sai sự thật, không có căn cứ, tuyên truyền xuyên tạc đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước, bôi nhọ các cá nhân, làm ảnh hưởng đến uy tín của cơ quan, tổ chức; đưa ra cái nhìn bi quan một chiều, gây hoang mang, lo lắng, làm ảnh hưởng đến lòng tin của quần chúng nhân dân đối với sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội. Hành vi này phạm vào Điều 258 Bộ luật hình sự về tội “Lơi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”. Do đó, việc Nguyễn Hữu Vinh bị xét xử về điều luật này không có gì là khó hiểu và đương nhiên Nguyễn Hữu Vinh không thể vô tội.

Cũng vì điểm trên không thể nói Nguyễn Hữu Vinh chỉ đơn thuần thực hiện quyền con người. Ở đây cần xác định rõ giữa thực hiện quyền co người với lợi dụng quyền con người. Pháp luật Việt Nam bảo hộ việc thực hiện quyền con người nhưng cũng nghiêm cấm lợi dụng việc thực hiện quyền con người để xâm phạm lợi ích Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân. Do đó, việc xét xử Nguyễn Hữu Vinh không đồng nghĩa với việc Việt Nam vi phạm nhân quyền.

Và cũng từ ý kiến của các nhà “dân chủ” đặc biệt là Lã Việt Dũng rằng mục tiêu lớn nhất của họ là thay đổi chế độ chính trị tại Việt Nam thì cũng đã giúp chúng ta hiểu hơn tại sao với những người như Nguyễn Hữu Vinh lại vi phạm pháp luật bởi ho đâu thừa nhận thể chế này, họ muốn lật đổ chính quyền cơ mà, trách sao không đi tù.








Read more…

NGHE NGƯỜI BUÔN GIÓ CHÉM GIÓ VỀ ANH BA SÀM

16:56 |


Viễn

Người buôn gió Bùi Thanh Hiếu từ lâu đã nổi danh với biệt tài chém gió siêu đẳng như Kim Dung bên xứ Tàu. Gần đây, câu chuyện tiểu thuyết dài kì của anh về Trịnh Xuân Thanh cũng đã gây bão trên mạng. Và hôm qua thôi, nhân phiên tòa xét xử phúc thẩm đối với Nguyễn Hữu Vinh và đồng phạm, anh lại thể hiện biệt tài chém gió của mình với bài viết “Tản mạn Anh ba sàm”

Với bút pháp hư cấu và bịa đặt truyền thống, Người buôn gió dùng biết bao mỹ từ có cánh để miêu tả về Anh ba sàm cùng với trang blog Ba Sàm của anh ta. Xin trích dẫn một số đoạn điển hình:

“Trong những người làm thông tin của lề dân, không có ai vượt được qua Ba Sàm về tốc độ làm việc. Hàng núi thông tin khổng lồ được anh chia sẻ và đăng lại trên trang Ba Sàm kèm với những lời bình rất súc tích. Điều ấy chứng tỏ anh phải đọc rất kỹ từng bài viết, từng thông tin

Và cũng không có ai vượt qua được anh về tính khách quan, sự cân nhắc lựa chọn thông tin nào có lợi và bổ ích cho độc giả.

Ở Ba Sàm có sự tinh tế cảm nhận được nguồn thông tin bài viết, có sự bao quát rộng để nhìn thấy lợi ích của bài viết đến công cuộc khai mở dân trí. Đặc biệt những lời bình của anh trong mỗi bài viết như ánh sáng soi tỏ cho người đọc nắm được nội dung bài viết.

Ba Sàm không có chuyện đó, anh là một người làm báo lớn, một nhân cách lớn và hướng đến một mục đích lớn. Cái khoảng trống mà anh để lại trong nền thông tin lề dân bây giờ vẫn là một khoảng trống mà chưa có trang tin, người làm tin nào có thể thay thế được. Thậm chí có thể còn là nhiều năm nữa cũng không có cá nhân nào, nhóm nào có thể thay thế được. Bởi không nhiều người hội tụ được những điểm ưu việt như anh.”

Đọc đến đây mà không nhịn được cười. Qua cách miêu tả của Người buôn gió, Nguyễn Hữu Vinh hiện lên như một nhà báo lớn với cách đưa tin khách quan, trung thực, cung cấp nhiều thông tin bổ ích cho độc giả.

Tuy nhiên, đó là lối viết của Người buôn gió. Còn sự thật thì sao, ai cũng biết trang Ba Sàm của Nguyễn Hữu Vinh là trang chuyên đăng tải nhiều thông tin bịa đặt, sai lệch, xuyên tạc các chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Đây là một trong những trang blog có thể nói là tiên phong trong hoạt động tuyên truyền chiến tranh tâm lý phá hoại tư tưởng chống Việt Nam.

Ngoài ra, không thể không nhắc lại chuỗi thành tích của Nguyễn Hữu Vinh trong việc thiết lập hai blog khác và đăng tải nhiều bài viết có nội dung sai trái đó là blog Dân quyền và Chép sử Việt.

Theo xác định của Bộ Thông tin Truyền thông thì hai blog này đăng hơn 2.000 bài viết, trong đó có 24 bài có nội dung sai sự thật, không có căn cứ, tuyên truyền xuyên tạc đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước, bôi nhọ các cá nhân, làm ảnh hưởng đến uy tín của cơ quan, tổ chức; đưa ra cái nhìn bi quan một chiều, gây hoang mang, lo lắng, làm ảnh hưởng đến lòng tin của quần chúng nhân dân đối với sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội.

Vậy mà không hiểu sao Người buôn gió còn chém gió về anh hùng Nguyễn Hữu Vinh như vậy được. Nhà báo chân chính, khách quan sao phải chịu sự trừng phạt của pháp luật. Nhà báo chân chính tại sao lại bị tuyên phạt 5 năm tù giam về tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”.

Việc tòa án phúc thẩm tuyên y án như mức án sơ thẩm đối với Nguyễn Hữu Vinh đã khẳng định rõ hành vi vi phạm pháp luật của Vinh.

Cho dù Người buôn gió có chém gió thế nào đi nữa thì cũng không thể che đậy được sự thật đó.




Read more…

PHẢN HỒI BÀI PHÁT BIỂU CỦA TS NGUYỄN QUANG A TẠI NEW YORK

18:07 |


Viễn

Ngày 19/9/2016 vừa qua, TS Nguyễn Quang A, thủ lĩnh “Diễn đàn xã hội dân sự” đã có bài phát biểu trước đông đảo các chính khách Mĩ và người Việt tại Mỹ với nhiều nội dung liên quan tới tình hình nhân quyền tại Việt Nam. Vì là người quan tâm tới tình hình đất nước nên trước những lời phát biểu của TS Nguyễn Quang A, nhận thấy có nhiều điểm không đúng, không khách quan nên xin có đôi lời trao đổi.

Trước hết về thông tin TS Nguyễn Quang A cung cấp về hai phiên tòa xét xử đối với Cấn Thị Thêu và Nguyễn Hữu Vinh, có nhiều điểm sai lệch.

Về Cấn Thị Thêu, TS Nguyễn Quang A cho rằng bà Cần Thị Thêu là thủ lĩnh nông dân đấu tranh chống thu hồi đất sai trái, bà bị vu tội “gây rối trật tự công cộng” vì việc phản đối hòa bình của mình. Đây là điểm không chính xác. Bà Cấn Thị Thêu không phải bị vu tội mà chính xác bà đã phạm tội “Gây rối trật tự công cộng” và cũng không hề có chuyện bà phản đối hòa bình. Các chứng cứ khẳng định rõ, khoảng 9h ngày 8/4/2016, tại trước cửa trụ sở Tiếp dân Bộ Tài nguyên và Môi trường, thuộc khu làm việc liên cơ quan - 79 Nguyễn Chí Thanh, phường Láng Hạ (quận Đống Đa, Hà Nội), Cấn Thị Thêu cùng một số đối tượng có hành vi tụ tập đông người, sau đó có những biểu hiện kích động, quá khích, giơ các băng rôn, khẩu hiệu và lao xuống lòng đường, nằm ra đường, gây cản trở, ách tắc giao thông trên tuyến đường Nguyễn Chí Thanh vào thời điểm có mật độ tham gia giao thông cao, ảnh hưởng đến các phương tiện và người dân tham gia giao thông. Vì lẽ đó, bà Thêu đã phạm vào tội “gây rối trật tự công cộng”. Chính quyền không đàn áp bà mà chỉ xử lý bà theo qui định của pháp luật.

Về Nguyễn Hữu Vinh, TS Nguyễn Quang A cho rằng, ông Vinh bị bỏ tù vì quyền tự do biểu đạt của mình. Điều này cũng không đúng. Cáo trạng xét xử tại phiên tòa sơ thẩm khẳng định rõ: Nguyễn Hữu Vinh đã lập ra hai blog có tên “Dân quyền” và “Chép sử Việt”, từ đó đăng tải 24 bài viết có nội dung sai sự thật, không có căn cứ, tuyên truyền xuyên tạc đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước và bôi nhọ nhiều cá nhân. Theo đánh giá của cơ quan chuyên môn, các bài viết mà Vinh cùng đồng phạm đăng tải trên các blog đã gây ảnh hưởng xấu đến uy tín của cơ quan, tổ chức; đưa ra cái nhìn bi quan một chiều, gây hoang mang lo lắng đối với quần chúng nhân dân. Vinh đã vi phạm pháp luật, phạm vào tội “Lợi dụng các quyền tự do, dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”.

Việc TS Nguyễn Quang A cung cấp những thông tin không đúng về Nguyễn Hữu Vinh và Cấn Thị Thêu có thể khiến cho cộng đồng quốc tế hiểu sai về tình hình nhân quyền tại Việt Nam.

Một điểm nữa cũng không thể đồng tình với TS Nguyễn Quang A khi ông yêu cầu chính quyền phải thả hết các “tù nhân chính trị”. Đây là một yêu sách khá phi lý bởi ai cũng biết các “tù nhân chính trị” theo cách nói của TS Nguyễn Quang A là các đối tượng hoạt động phạm tội xâm phạm an ninh quốc gia có tính chất vô cùng nguy hiểm. Nếu thả hết số đối tượng này ra thì không biết xã hội loạn lạc như thế nào. TS Nguyễn Quang A nêu yêu sách đòi thả những người này, chẳng qua là để bảo vệ cho các “đồng đảng” của mình trong “phong trào dân chủ Việt”.

Bên cạnh đó, cũng cần phê phán thêm lời kêu gọi của TS Nguyễn Quang A trong việc kêu gọi quốc tế gây sức ép để buộc chính phủ Việt Nam phải sửa đổi, bãi bỏ các điều luật quan trọng trong Bộ luật hình sự. Bởi đây được đánh giá là một hành động phản bội lợi ích quốc gia, dân tộc, bán rẻ danh dự đất nước của một công dân Việt Nam.

Đây không phải là lần đầu tiên TS Nguyễn Quang ra nước ngoài và có những lời phát biểu hàm hồ như vậy. Điều này cho thấy cái nhìn của TS về thực tại đất nước không được khách quan, trung thực và chính xác. Điều nguy hiểm là TS lại đưa cái nhìn đó ra cung cấp cho bạn bè quốc tế, đây là điều tệ hại và đáng phê phán

TS xứng đáng với danh hiệu “người lợi dụng nhân quyền hàng đầu Việt Nam”.





Read more…

ÔNG TRIỆU TÀI VINH-CẢ HỌ LÀM QUAN?

10:33 |


Viễn

Mấy ngày gần đây, dư luận mạng, nhất là mạng “lề trái” râm rân chuyện bí thư tỉnh ủy Hà Giang Triệu Tài Vinh trong quá trình công tác của mình đã cất nhắc, bổ nhiệm nhiều anh em họ hàng vào các vị trí trọng yếu của tỉnh Hà Giang, dẫn tới câu chuyện “cả họ làm quan” giống như câu chuyện ở Mỹ Đức, Hà Nội trước đây. Để cẩn thận hơn, người ta còn đăng kèm một bức ảnh mô tả các nhân vật then chốt họ Triệu ở tỉnh Hà Giang và quan hệ như thế nào với ông Triệu Tài Vinh. Tất nhiên đi kèm với những bức ảnh đó là những lời bình luận, chém gió hạ uy tín ông Triệu Tài Vinh cũng như đả phá chế độ XHCN ở Việt Nam.

Tất nhiên nếu chỉ nhìn vào bức ảnh với rất nhiều các nhân vật họ Triệu và mối quan hệ chằng chịt với ông Vinh thì nhiều người sẽ dễ dàng tin vào câu chuyện cả họ làm quan của ông Vinh. Tuy nhiên khi tiến hành tìm hiểu rõ thì hóa ra cái sơ đồ nó cũng giống như quả trứng vịt, tức sản phẩm của một loại tin đồn, tin vịt trên mạng.

Minh chứng là có rất nhiều thông tin trong bức ảnh đó không chính xác.

Điển hình như phó chủ tịch UBND huyện Hoàng Su Phì là ông Triệu Sơn An, không phải ông Triệu Tài An.

Ông Triệu Tài Tân là Phó phòng hành chính Viễn thông tỉnh Hà Giang, không phải Phó Giám đốc Viễn thông Hà Giang như thông tin trong bức ảnh

Bà Triệu Thị Giang là phó phòng Kinh tế đối ngoại Sở Kế hoạch - Đầu tư tỉnh Hà Giang, không phải phó giám đốc sở như bức ảnh đã đăng tải

Đáng chú ý, trong bức ảnh đó, có cả những người mặc dù cùng là họ Triệu nhưng không phải là quan hệ họ hàng ruột thịt với ông Triệu Tài Vinh như ông Triệu Là Pham, Phó Ban Nội chính Tỉnh ủy và bà Triệu Thị Tình, quyền Giám đốc Sở văn hóa thể thao và du lịch.

Như vậy, khả năng cao nhất ở đây là có một kẻ xấu bụng nào đó đã cố gắng ngồi nhặt nhạnh một vài ông lãnh đạo cùng họ Triệu đồng thời thổi phồng một vài người họ Triệu khác lên hàng lãnh đạo hàng đầu tỉnh Hà Giang rồi tung lên mạng nhằm hạ uy tín ông Triệu Tài Vinh, tác động tư tưởng người đọc rằng ông Triệu Tài Vinh là người chuyên quyền, bổ nhiệm cán bộ theo kiểu hậu duệ.

Nói rộng ra, đây là một thủ đoạn nguy hiểm nhưng không mới của các tổ chức, cá nhân thù địch Nhà nước Việt Nam trong hoạt động chiến tranh tâm lý, phá hoại tư tưởng.

Bôi lem, hạ uy tín các đồng chí lãnh tụ, lãnh đạo Đảng là thủ đoạn quen thuộc. Điều đáng nói trước đây để bôi lem, hạ uy tín họ thường tung tin đồn qua kiểu rỉ tai, truyền miệng. Còn giờ đây, tận dụng ưu thế của môi trường mạng với tính chất nhanh chóng của thông tin, họ lại chọn kiểu tung tin đồn nhảm, tung tin đồn thất thiệt trên môi trường mạng.

Tương tự như câu chuyện của ông Triệu Tài Vinh là tin đồn bí thư tỉnh ủy Thanh Hóa có “bồ nhí”.

Thế nên, sống trong thời đại ngày nay, trước một thông tin chúng ta cần suy xét kĩ trước khi quyết định nhấn nút like hay share, nếu không mỗi hành động chúng ta có thể giết chết một con người.






Read more…

GIOAN NGUYỄN NGỌC NAM PHONG LẠI ĐẦU ĐỘC GIÁO DÂN

11:14 |


Viễn

Cư dân mạng vốn chẳng xa lạ gì với Lm Nguyễn Ngọc Nam Phong. Mang tiếng là linh mục, là thầy tu của Dòng chúa cứu thế Thái Hà nhưng Nam Phong làm việc đạo thì ít mà làm việc đời thì nhiều, chuyên lợi dụng chiếc áo choàng thầy tu của mình để hoạt động chính trị chống chính quyền. Nếu search trên mạng, mọi người sẽ dễ dàng nhận thấy hàng loạt những sai phạm liên tiếp của vị linh mục này. Chẳng thế mà, có người còn gọi Nguyễn Ngọc Nam Phong là quỷ dữ khoác áo thầy tu.

Tuy nhiên, bất chấp những khuyên răn từ những người có trách nhiệm, bất chấp sự phản ứng của cả một bộ phận giáo dân, Nguyễn Ngọc Nam Phong vẫn càng ngày càng trượt dài trên con đường ma đạo. Điển hình là mới đây, Nguyễn Ngọc Nam Phong lại lợi dụng lễ giao giảng ngày chủ nhật để tuyên truyền tới hàng nghìn giáo dân các quan điểm, tư tưởng sai trái dựa trên cái nhìn đen tối, phiến diện của ông ta về đất nước.

Trước hết, ông ta đã lợi dụng thánh lễ để kêu gọi giáo dân cầu nguyện cho hai nhân vật chống đối chính quyền, vi phạm pháp luật đang bị xử lý đó là Nguyễn Hữu Vinh và Cấn Thị Thêu. Đây là hai nhân vật vi phạm pháp luật rõ ràng nhưng Nguyễn Ngọc Nam Phong đã thêu dệt, tuyên truyền với các giáo dân rằng đây là các tù nhân lương tâm, là những người vô tội đấu tranh cho nhân quyền và bị chính quyền trấn áp.

Nguyễn Ngọc Nam Phong nói:

Hôm nay, chúng ta hiện diện nơi đây để cùng nhau cầu nguyện cho các tù nhân lương tâm sắp sửa bị mang ra xét xử trong những ngày sắp tới đây. Họ là những tiếng nói hiếm hoi trong xã hội hiện nay – những người đã can đảm lên tiếng cho những bất công xã hội, gióng lên tiếng chuông cảnh tỉnh mọi người trước nguy cơ mất nước gần kề và họ đã phải trả giá bằng những bản án tù bất công từ phía nhà cầm quyền.

Đánh đồng các đối tượng vi phạm pháp luật với tù nhân lương tâm, từ đó vu cáo chính quyền đàn áp, vi phạm nhân quyền, đó là thứ chất độc đầu tiên mà Nguyễn Ngọc Nam Phong bơm vào đầu hàng nghìn giáo dân đang nghe Phong giảng lễ.

Tất nhiên, chất độc mà Nam Phong bơm vào đầu giáo dân chưa dừng lại ở đó. Lợi dụng rao giảng điển tích xưa về chuyện ngôn sứ A mốt, Nguyễn Ngọc Nam Phong cố tình vẽ ra một thực tại xã hội đầy rẫy bất công, oan trái, đen tối dưới sự cai trị của một chính quyền hà khắc, vô lương để từ đó tác động vào tư tưởng giáo dân, hòng làm giáo dân mất niềm tin vào Đảng, vào chế độ. Nguyễn Ngọc Nam Phong đểu giả gọi ngôn sứ A mốt là “ngôn sứ thời xã hội chủ nghĩa”, một cách xuyên tạc ngôn sứ để phục vụ mưu đồ chính trị của Nguyễn Ngọc Nam Phong.

Và không chỉ lợi dụng ngôn sứ A mốt, ở cuối bài giảng, Nguyễn Ngọc Nam Phong công khai tuyên truyền chống Nhà nước trước hàng nghìn giáo dân. Ông ta cóp nhặt tin đồn trên mạng về chuyện bí thư tỉnh ủy Hà Giang Triệu Tài Vinh bổ nhiệm nhiều anh em họ hàng vào các vị trí quan trọng ở tỉnh Hà Giang (đã được xác minh là tin vịt, tin đồn thất thiệt), ông ta xuyên tạc đất nước đang trong thời kì loạn 12 sứ quân và rơi vào tình trạng bi đát, ông ta xuyên tạc, bịa đặt chuyện đấu tranh chống tham nhũng, tiêu cực của Đảng với chuyện thành trừng nội bộ, ông ta xuyên tạc chính quyền đàn áp tôn giáo qua việc cưỡng chế chùa Liên Trì… Và như một tất yếu thường thấy của những phần tử chống chính quyền, ông ta cho rằng căn nguyên của tất cả những sự việc đó là do ý thức hệ, kêu gọi từ bỏ ý thức hệ và kêu gọi giáo dân đứng dậy chống chính quyền.

Qua những gì Nguyễn Ngọc Nam Phong nói, người ta thấy hiện lên đây là một tên chống Cộng cực đoan chứ không phải một linh mục. Bởi một linh mục, mang trong mình các sứ điệp yêu thương của Chúa thì không bao giờ công khai, ngang nhiên lợi dụng việc Chúa để hoạt động chính trị chống chính quyền như thế. Chỉ có điều, ai cũng thắc mắc, với một người như Nguyễn Ngọc Nam Phong, làm sao vẫn chưa bị xử lý, treo chén mà đến giờ này vẫn có thể đăng đàn thuyết pháp rót hàng lít chất độc vào đầu giáo dân như thế.
Bỉ ổi hơn, cuối bài giảng Nguyễn Ngọc Nam Phong còn trơ trẽn nhắc lại “Người công giáo tốt cũng là giáo dân tốt”. Ai cũng sặc cười rằng, linh mục mà như Nguyễn Ngọc Nam Phong thì làm sao dưới sự dẫn dắt của ông ta, có những giáo dân tốt được.

Đau buồn thay cho Chúa khi có những kẻ đang lợi dụng Chúa, đầu độc chính cả các con chiên của ngài.


Read more…

DÂN BIỂU ED ROYCE VÀ CÂU CHUYỆN CHÙA LIÊN TRÌ

18:35 |


Viễn

Mới đây, dân biểu Ed Royce, chủ tịch Ủy Ban Ngoại Giao Hạ Viện Hoa Kỳ đã vừa có bài viết liên quan tới việc chùa Liên Trì bị giải tỏa, cưỡng chế. Là một dân biểu không thiện chí với Nhà nước Việt Nam, cho nên có thể đoán biết ngay được nội dung bức thư của ông chắc chắn lại là một sự xuyên tạc để lên án chính quyền Việt Nam liên quan tới chuyện cưỡng chế chùa Liên Trì.

Quả thực như vây. Nội dung chính của bức thư, dân biểu Ed Royce cho rằng việc cưỡng chế chùa Liên Trì là một chỉ dấu cho thấy chính quyền Việt nam vi phạm nhân quyền, vi phạm quyền tự do tôn giáo và cố tình triệt hạ tôn giáo.

Dân biểu Ed Royce viết:

“Mặc dù tôi không thể hiện diện cùng quý vị, tôi xin gửi lời chia buồn cùng quý vị đang họp mặt cùng nhau xác nhận một lần nữa sự vi phạm tự do tôn giáo tại Việt Nam. Việc phá hủy Chùa Liên Trì là một hành động xúc phạm của nhà cầm quyền CSVN, điều mà chúng ta không thể chịu được nữa.

Vấn đề then chốt của những vi phạm này là từ chối liên tục quyền tự do tôn giáo. Đã từng gặp HT Thích Quảng Độ, tôi đã nghe trực tiếp về sự hành hạ nhiều người của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Và gần đây vụ phá hủy Chùa Liên Trì chứng tỏ nhà cầm quyền CSVN đã không còn kiêng dè gì nữa để phủ nhận các quyền của người công dân”.

Về vấn đề này, trong nhiều bài viết, Viễn tôi đã chứng minh rằng, việc cưỡng chế chùa Liên Trì không liên quan gì tới chuyên Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất cũng như vấn đề nhân quyền, tự do tín ngưỡng tôn giáo.

Cần phải nhìn nhận logic vấn đề như thế này: Không phải chính quyền vô cớ đi cưỡng chế, giải tỏa chùa Liên Trì và cũng không phải giải tỏa chùa Liên Trì vì lý do chùa này thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất. Chùa Liên Trì nằm trong khu vực phải di dời, giải tỏa để lấy đất phục vụ xây dựng khu đô thị mới Thủ Thiêm theo chủ trương chung của thành phố. Chính quyền đã nhiều lần làm việc với những người có trách nhiệm tại chùa Liên Trì, đã tổ chức đền bù, bồi thường, vận động nhưng chùa Liên Trì vẫn bất hợp tác. Việc cưỡng chế, giải tỏa chùa Liên Trì là bước cuối cùng bất đắc dĩ phải làm và điều này phù hợp qui định của pháp luật. Cơ sở tôn giáo hay bất kì cơ sở xây dựng nào trên đất nước Việt Nam này cũng phải tuân thủ các quy định của pháp luật, cũng phải phục vụ cho các lợi ích chung của xã hội. Không thể có chuyện cả một chủ trương chung của thành phố lại bị phá bỏ bởi sự hiện diện chây ì của một cơ sở tôn giáo.

Thử hỏi ông Ed Royce rằng, nếu ở bên Mỹ, khi chính quyền muốn xây dựng một thành phố nào đó, liệu có thể chấp nhận để cho 1 cơ sở tôn giáo cũ nào đó tồn tại giữa lòng thành phố, phá vỡ toàn bộ quy hoạch, cảnh quan chung của thành phố. Tôi chắc chắn không.

Mặt khác, chính quyền cũng đã cấp đất để chùa Liên Trì xây dựng tại khu vực khác. Nếu chính quyền cố tình đàn áp tôn giáo, tiêu diệt chùa chiền thì chính quyền đã không cấp đất như thế.

Cũng cần nói thêm rằng, dân biểu Ed Royce đã quá vô lý khi nêu yêu sách: Chúng ta phải lên tiếng và nói với nhà cầm quyền CSVN rằng Chùa Liên Trì phải được tái xây dựng lại ngay tại chổ cũ, từng viên gạch. Nếu không làm như vậy, đây chính là một sự xúc phạm mà chúng ta không thể còn chịu đựng được.

Xin thưa với ngài dân biểu rằng với chính sách tôn trọng tự do tín ngưỡng tôn giáo, để tiếp tục đáp ứng nhu cầu tâm linh, tín ngưỡng, chính quyền sẽ cấp đất khác cho chùa Liên Trì xây dựng lại cơ sở mới. Còn về yêu sách của ngài, bảo rằng phải xây dựng lại chùa Liên Trì ở vị trí cũ, e rằng là một yêu sách không hề phù hợp.

Ngài dựa vào điểm này để kêu gọi đưa Việt Nam vào lại danh sách các nước cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo cũng không hề có lý, có tình. Nó chỉ chứng minh rằng cái nhìn của ngài đối với đất nước Việt Nam luôn luôn đen tối và đầy định kiến mà thôi.

Tôi hi vọng ngài dân biểu sẽ hiểu hơn và có cái nhìn khách quan, toàn diện hơn về vấn đề này.




Read more…

CÓ PHẢI TRỊNH XUÂN THANH PHỐI HỢP VỚI NGƯỜI BUÔN GIÓ?

10:43 |


Viễn

Mai Tú Ân và Người buôn gió Bùi Thanh Hiếu là những cái tên không quá xa lạ với làng “dân chủ” Việt. Mai Tú Ân là một nhà “dân chủ” trong nước. Người buôn gió cũng là một nhà “dân chủ” trước hoạt động trong nước nhưng giờ đào tẩu sang Đức tị nạn chính trị và tiếp tục hoạt động. Và vì cùng hoạt động trong “phong trào dân chủ” nên Mai Tú Ân hiểu khá rõ về bản chất của Người buôn gió. Mới đây Mai Tú Ân đã có một bài viết vạch trần bản chất bịa đặt xảo trá của Người buôn gió trên trang Ba Sàm.

Chuyện là thời gian gần đây, nhân câu chuyện của ông Trịnh Xuân Thanh, nguyên phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang bị xử lý và có dấu hiệu trốn ra nước ngoài, Người buôn gió đã viết một loạt 15 bài với tựa đề “Trịnh Xuân Thanh-con dê tế thần” theo kiểu tiểu thuyết dài kì với rất nhiều tình tiết liên quan tới chuyện nội bộ cấp cao của Việt Nam, trong đó đặc biệt là tập trung tấn công vào tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Và theo như những gì Người buôn gió thể hiện thì Người buôn gió đã có được các thông tin cơ mật này từ chính Trịnh Xuân Thanh. Hay nói một cách khác, Trịnh Xuân Thanh đã trốn sang Đức, cung cấp các thông tin nội bộ cho Người buôn gió viết bài. Với điểm này, Người buôn gió hi vọng các bài viết của mình sẽ có sức nặng, thu hút và đánh lừa được độc giả.

Tuy nhiên, trong bài viết có tựa đề “Nhận định về cặp Trịnh Xuân Thanh và Người buôn gió”, Mai Tú Ân đã phân tích và vạch rõ bản chất của vấn đề này, rằng không hề có chuyện Trịnh Xuân Thanh đã gặp, cung cấp thông tin cho Người buôn gió và phối hợp với Người buôn gió trong việc sáng tác ra tiểu thuyết dài kì kia. Và bản chất, Người buôn gió đã bịa đặt tất tần tật các tình tiết trong bài viết của mình.

Mai Tú Ân viết:

Trịnh Xuân Thanh chỉ là một quan chức bậc trung, chưa phải là UVTW Đảng thì làm sao có cách nói ngang hàng với ông TBT Nguyễn Phú Trọng và biết được gì cơ mật được. Ông ta chỉ là viên chức hạng trung và được Gió nâng lên quá cao, vượt tầm khả năng và thành đối trọng một cách khiên cưỡng và không có thật với ông TBT Nguyễn Phú Trọng. Nên những lời tố cáo TBT Nguyễn Phú Trọng của Trịnh cũng chỉ là những điều nhặt nhanh thu thập nơi hàng chợ và không đáng tin. Chưa kể những tài liệu tố cáo ông Trọng của ông Trịnh lại có nhiều cái giống như của Gió vẫn viết từ bấy lâu nay. Tóm lại thì sự kiện nổi cộm này cũng chỉ như một cơn bão trong cái cốc, mà người quậy nó lên lại chính là Người Buôn Gió với mục đính tốt đẹp mà tất cả chúng ta đều mong muốn. Và có lẽ cũng chỉ anh chàng này mới làm vụ việc đình đám lên như hiện nay.

Mai Tú Ân đã vạch rất rõ rằng: Những điều tố cáo của Người buôn gió về ông Nguyễn Phú Trọng cũng chỉ là những thông tin vỉa hè nhặt nhạnh ngoài chợ không đáng tin bởi Trịnh Xuân Thanh không thể có điều kiện để có những thông tin như thế. Nói cách khác, chính Người buôn gió đã lợi dụng câu chuyện của Trịnh Xuân Thanh để tạo ra một Trịnh Xuân Thanh ảo từ đó vu cáo tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Là một người đọc, tôi rất tâm đắc với cách phân tích của Mai Tú Ân: Sự kiện này như cơn bão trong cái cốc và người khuấy lên chính là Người buôn gió. Anh ta với khả năng lái gió, với tài chém gió của mình đã thổi gió vào câu chuyện Trịnh Xuân Thanh để biến nó thành bão, thành cơn cuồng phong liên quan tới chuyện triều đình cộng sản nhằm tuyên truyền chiến tranh tâm lý, phá hoại tư tưởng giống như những điều từ trước tới nay anh ta vẫn làm.

Cùng sinh hoạt trong làng “dân chủ” với nhau nên những gì Mai Tú Ân viết về bản chất của Người buôn gió chắc chắn sẽ có tính xác thực cao.

Suy cho cùng, Người buôn gió cũng chỉ có tài chém gió, hoang tưởng và hư cấu.






Read more…

QUAN ĐIỂM SAI SAO CỨ PHẢI CỐ GIỮ, THƯA ÔNG HÀ HUY SƠN

10:42 |


Viễn

Vào sáng ngày 22/9 tới đây, Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội sẽ mở phiên tòa phúc thẩm xét xử đối với Nguyễn Hữu Vinh, tức Vinh ba sàm và bà Nguyễn Thị Minh Thúy, cộng sự. Tại phên tòa sơ thẩm hồi tháng 3, Nguyễn Hữu Vinh đã bị tuyên phạt 5 năm tù giam và Nguyễn Thị Minh Thúy 3 năm tù giam về tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”.

Dường như để dọn đường dư luận cho phiên tòa sơ thẩm vào ngày 22/9 tới, luật sư nhận bào chữa cho Nguyễn Hữu Vinh là Hà Huy Sơn đã đăng đàn trả lời phỏng vấn đài BBC khảng định rằng: Nguyễn Hữu Vinh vô tội.

Luật sự Hà Huy Sơn nói:

“Đến thời điểm này, tôi vẫn bảo lưu quan điểm rằng thân chủ của tôi vô tội vì không có chứng cứ rõ ràng".

Dù khẳng định như vậy nhưng đối với nhiều người đây chỉ là một cách nói cùn của ông Hà Huy Sơn. Bởi nếu nói về chứng cứ thì ngay tại phiên tòa sơ thẩm, người ta đã thấy rõ các hành vi vi phạm pháp luật của Nguyễn Hữu Vinh cùng cộng sự.

Cáo trạng tại phiên tòa sơ thẩm nêu rõ:

Giữa tháng 9-2013, bị cáo Vinh vào một trang mạng trên Internet đăng ký lập, quản trị và sử dụng blog mang tên “Dân quyền”. Đầu năm 2014, Vinh tiếp tục đăng ký lập, quản trị và sử dụng thêm blog thứ hai có tên “Chép sử việt”. Quá trình sử dụng 2 blog này, bị cáo Vinh đặt chế độ bảo mật xác thực hai lớp, gắn với số điện thoại cá nhân cùng hộp thư điện tử của đối tượng.

Với chế độ bảo mật ấy, chỉ có Vinh mới có thể truy cập quản trị 2 blog tương ứng. Cũng trong quá trình quản trị và sử dụng 2 blog trên, bị cáo Vinh còn cung cấp mật khẩu truy cập và chia sẻ cho bị cáo Thúy một số quyền quản trị đối với các trang mạng của đối tượng. Đó là quyền viết bài, quyền chỉnh sửa bài viết, quyền xóa bài viết, quyền đăng tải bài viết lên blog và quyền duyệt ý kiến bình luận của người đọc. Lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân trên mạng Internet, bị cáo Vinh thường xuyên chỉ đạo, trao đổi với Thúy qua điện thoại cùng hộp thư điện tử về các nội dung đăng tải trên blog.

Cũng theo cáo trạng truy tố các bị cáo, từ năm 2013 đến khi bị bắt giữ, theo chỉ đạo của Vinh, Thúy đã nhờ một số người quen sao chép hàng loạt tin, bài viết trên một số báo, sau đó sửa chữa, rồi đăng tải lên 2 blog nêu trên.

Ngày 5-5-2014, khi thực hiện lệnh khám xét khẩn cấp nơi ở của Nguyễn Hữu Vinh cùng Nguyễn Thị Minh Thúy, cơ quan điều tra phát hiện hai đối tượng này đang để chế độ màn hình máy tính 2 blog trên với vai trò của những người quản trị.

Quá trình xem xét hành vi của các đối tượng, cơ quan điều tra đã trưng cầu giám định Bộ Thông tin và Truyền thông về nội dung các tin, bài đăng tải trên 2 blog của Vinh. Kết quả giám định cho thấy, 24 bài viết có nội dung sai sự thật, không có căn cứ, tuyên truyền xuyên tạc đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước và bôi nhọ nhiều cá nhân. Theo đánh giá của cơ quan chuyên môn, các bài viết mà Vinh cùng đồng phạm đăng tải trên các blog đã gây ảnh hưởng xấu đến uy tín của cơ quan, tổ chức; đưa ra cái nhìn bi quan một chiều, gây hoang mang lo lắng đối với quần chúng nhân dân. Trong số 24 bài viết sai sự thật, phiến diện, một chiều ấy được Vinh, Thúy chia đều tăng tải trên 2 blog này.

Ngoài ra khi nhắc đến Nguyễn Hữu Vinh hầu như tất cả mọi người đều biết tên tuổi anh ta gắn với blog Thông tấn xã vỉa hè hay tên gọi khác là Ba Sàm. Trên blog này có rất nhiều các bài viết có nội dung sai trái, bịa đặt tuyên truyền chống Nhà nước Việt Nam. Ngay cả bây giờ, khi quyền quản trị trang Ba Sàm đã chuyển giao cho một đối tượng khác ở nước ngoài là Đinh Ngọc Thu thì trang Ba Sàm vẫn là một trong những blog tiên phong trong hoạt động tuyên truyền phá hoại tư tưởng, chiến tranh tâm lý chống Việt Nam.

Với những sai phạm rõ ràng như vậy nhưng luật sư Hà Huy Sơn vẫn bất chấp, nói cùn Nguyễn Hữu Vinh vô tội.

Vẫn biết nghề luật sư là cố cãi cho thân chủ nhưng đối với những sự việc mà sự thật đã rõ rành rành, chứng cứ rõ ràng thì dù Hà Huy Sơn có cố cãi thì cũng chỉ như chó cắn ma mà thôi.


Read more…

HOANG TƯỞNG CỰC ĐẠI NHƯ LÊ ANH HÙNG

10:40 |


Viễn

Có lẽ cư dân mạng không lạ gì cái tên Lê Anh Hùng. Anh ta tham gia “phong trào dân chủ” nhưng lại với cái đầu không bình thường nên người ta thường gọi anh ta là thần kinh chính trị. Và vì bị thần kinh nên mức độ hoang tưởng của anh ta rất cao. Chính vì thế, khi anh ta đã đặt bút viết bài thì thôi rồi, giống như thiểu thuyết dã sử, kiếm hiệp của Kim Dung bên xứ Tàu với các cú tung chưởng vô tiền khoáng hậu.

Mới đây liên quan tới chuyện xử lý Trịnh Xuân Thanh, Lê Anh Hùng viết một bài với tựa đề “Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” của tổng bí thư Trọng sẽ đi đến đâu” đăng trên blog của đài Tiếng nói Hoa Kì VOA. Điều đáng nói là, khác với một số nhà “dân chủ” bình thường khác thường hay đả kích chiến dịch này thì đối với Lê Anh Hùng, vốn mang căn bệnh thần kinh nên anh ta có suy nghĩ khác. Anh ta đánh giá rằng “Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi”” chỉ là chiêu trò thu hút sự chú ý dư luận của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nhằm làm cho mọi người quên đi vấn đề Fomosa, mà vấn đề Fomosa lại chính là do tội ác của TBT Nguyễn Phú Trọng?

Lê Anh Hùng viết:

Từ đầu tháng 4/2016, đại thảm hoạ môi trường do Formosa Hà Tĩnh gây ra ở Miền Trung đã trở thành chủ đề thời sự đặc biệt, thu hút sự quan tâm của không chỉ hầu như mọi người dân Việt Nam trong và ngoài nước mà cả cộng đồng quốc tế.
Đằng sau sự cố chấn động nhân tâm này có trách nhiệm của nhiều cá nhân và tổ chức. Song, như chúng tôi đã chỉ ra trong bài “Thảm hoạ Formosa Hà Tĩnh: tội ác mang tên Nguyễn Phú Trọng” trên VOA ngày 18/8/2016, với tư cách Chủ tịch Quốc hội khoá XII rồi Tổng Bí thư khoá XI và XII, ông Nguyễn Phú Trọng chính là người phải chịu trách nhiệm cao nhất.

Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” “theo cách Nguyễn Phú Trọng” ra đời trong bối cảnh đó, nên không có gì khó hiểu khi ông ta và bộ sậu thân tín luôn tìm cách thu hút sự chú ý của dư luận về vụ việc hầu mong vớt vát uy tín cá nhân sau thảm hoạ Formosa Hà Tĩnh.

Quả thực là bái phục cho sự hoang tưởng cùng cực của Lê Anh Hùng. Ai cũng biết việc xử lý Trịnh Xuân Thanh chẳng liên quan gì tới câu chuyện Fomosa. Việc TBT Nguyễn Phú Trọng quyết liệt chỉ đạo các cơ quan chức năng điều tra làm rõ các sai phạm liên quan tới ông Trịnh Xuân Thanh để xử lý nó chứng minh cho quyết tâm chống tham nhũng, tiêu cực của Đảng, Chính phủ mà người đứng đầu là tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Tổng bí thư đã nhiều đêm suy nghĩ trăn trở và nhiều lần tuyên chiến với tiêu cực, tham nhũng. Do đó, ngoằng chuyện đấu tranh chống tham nhũng tiêu cực của tổng bí thư với chuyện Fomosa thì đúng là chỉ có những kẻ thần kinh như Lê Anh Hùng mới nghĩ ra.

Chưa dừng lại ở đó, Lê Anh Hùng tiếp tục nhai lại các luận điệu công kích bí thư thành ủy Hà Nội Hoàng Trung Hải là gián điệp Tàu, theo như trí hoang tưởng của anh ta.

Mà cũng lạ thật, một đài tiếng nói nổi tiếng như đài Tiếng nói Hoa Kì mà vẫn đăng bài, thiết lập quan hệ cộng tác với những kẻ thần kinh như Lê Anh Hùng thì không biết uy tín, chất lượng của đài này như thế nào.

Những kẻ như Lê Anh Hùng phải đưa ngay vào trại thương điên chứ cứ để xổng ngoài xã hội thế này thì nguy hiểm quá.

Read more…

GIẢI ĐÁP THẮC MẮC CỦA TRƯƠNG HUY SAN

18:54 |


Viễn

Liên quan tới việc chính quyền cưỡng chế, giải tỏa chùa Liên Trì, mới đây Trương Huy San tức Huy Đức, Huy San hô có bài viết tựa đề: Ba Son và Chùa Liên Trì, trong đó có nêu ra một số câu hỏi thắc mắc liên quan tới việc cưỡng chế. Là một người cũng quan tâm tới vụ việc, xin được mạn đàm trao đổi vài lời với Huy Đức về các thắc mắc của anh.

Trước hết, Huy Đức viết:

“Ngay cả khi Chính quyền không coi thần thánh ra gì, tôi vẫn không thể giải thích vì sao họ cứ phải “giải tỏa” bằng được chùa Liên Trì hay các công trình của Dòng Mến Thánh Giá. Các cơ sở tôn giáo này tuy mới xây dựng từ thập niên 1960 nhưng nó là những dấu vết “xưa nhất”, xứng đáng lưu giữ nhất của vùng đất này.”

Xin trao đổi vấn đề đầu tiên của anh Huy Đức: chính quyền không coi thần thánh ra gì? Theo giọng của Huy Đức có thể hiểu, Huy Đức ám chỉ chính quyền không tôn trọng tự do tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Tuy nhiên, về vấn đề này, xin trao đổi luôn, việc giải tỏa chùa Liên Trì không liên quan tới thần thánh. Và chính quyền cũng không bao giờ coi nhẹ thần thánh. Nếu coi nhẹ, nếu không tôn trọng tự do tín ngưỡng tôn giáo thì chính quyền đã không cấp đất mới cho chùa Liên Trì xây dựng lại cơ sở khác.

Vấn đề thứ hai: tại sao chính quyền cứ phải quyết tâm giải tỏa chùa Liên Trì. Xin thưa, bởi vì chùa Liên Trì nằm trong khu vực phải giải tỏa để lấy đất phục vụ xây dựng khu đô thị mới theo chủ trương chung. Tất cả các hộ dân cư, tất cả các công trình xây dựng khác đều đã giải tỏa hết, chỉ còn mỗi chùa Liên Trì. Thử tưởng tượng, nếu để lại chùa Liên Trì thì sẽ phá vỡ toàn bộ quy hoạch cảnh quan chung của khu đô thị, sẽ xảy ra tình trạng chắp vá không đồng bộ. Chả lẽ, toàn bộ quy hoạch, kiến trúc của cả một khu đô thị mới lại phải chạy theo mỗi một cơ sở duy nhất còn lại là chùa Liên Trì. Thế nên chính quyền giải tỏa là điều đứa trẻ con cũng hiểu được, sao Huy Đức lại phải thắc mắc kiểu đó.

Thắc mắc tiếp theo của Huy Đức: “Về chính trị, có nên sợ hãi các vị hòa thượng thuộc Giáo hội Việt Nam Thống Nhất đến vậy không (đập phá chùa chiền đáng sợ hơn chứ).”

Xin trao đổi: ở đây không có chuyện sợ hay không sợ các vị hòa thượng của Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất và cũng chẳng liên quan gì tới chuyện của Giáo hội Phật giáo Việt nam thống nhất. Chính quyền giải tỏa chùa Liên Trì không phải vì nơi đây là chùa thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất mà vì chùa là một công trình xây dựng cần giải tỏa theo chủ trương chung. Dù chùa thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất hay thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam hay thuộc bất kì một tôn giáo nào khác thì cũng đều phải giải tỏa theo chủ trương chung. Vì thế, Huy San Hô gắn vấn đề giải tỏa chùa Liên Trì với chuyện của giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất là cố tình chính trị hóa vụ việc nhằm phục vụ ý đồ xuyên tạc, hạ uy tín chính quyền.

Với hai điểm thắc mắc của Huy San Hô, không biết Viễn tôi giải đáp như thế đã đủ thõa mãn chưa.




Read more…

NHỮNG LÃO GÌA XÉT LẠI

18:53 |


Viễn

Hôm qua Viễn tôi vừa bàn tới chuyện của ông Nguyễn Khắc Mai, mặc dù tự xưng là trí thức, là minh triết nhưng bản chất chỉ là một kẻ cơ hội, xét lại thì hôm nay đọc được bài viết “Bàn về uống nước và ăn quả” của ông Nguyễn Đình Cống, lại thấy những kẻ cơ hội, xét lại như ông Nguyễn Khắc Mai không chỉ cá biệt, ông Nguyễn Đình Cống cũng là một người như thế.

Đọc cái tít bài, chắc nhiều người đã đoán trước được ông Nguyễn Đình Cống định nói gì. Ông cho rằng, người dân Việt mình hay viện dẫn câu nói “uống nước nhớ nguồn”, “ăn quả nhớ kẻ trồng cây” để từ đó tuyên truyền về công lao của Đảng, của Bác Hồ, để mọi người phải luôn tin và nghe theo Đảng. Và qua cách viết, người ta thấy rõ tư tưởng cơ hội chính trị và xét lại của ông.
Ông Nguyễn Đình Công viết:

“Quan trọng nhất, được nhiều người nhắc đến nhất là đưa dân tộc thoát vòng nô lệ, là độc lập, thống nhất. Để làm được việc này VN phải mất 30 năm chiến tranh với không biết bao nhiêu hy sinh, đổ nát, thù hận và để lại vô cùng nhiều các hệ lụy. Chiến tranh, vì độc lập thống nhất thì ít mà vì ý thức hệ nhiều hơn.”

Toát lên trong câu chữ của ông đó là ông phủ nhận ý nghĩa của hai cuộc kháng chiến thần thánh chống Pháp và chống Mỹ của dân tộc. Ông cho rằng, hai cuộc kháng chiến đó là không cần thiết, thậm chí là đã kéo theo nhiều hệ lụy, hi sinh và đổ máu. Vì lẽ đó, hai cuộc kháng chiến đó không nên được coi là thành quả của cách mạng, không nên được coi là công lao của các thế hệ cha anh đi trước, không nên là công lao lãnh đạo của Đảng và Bác Hồ kính yêu.

Với một người đã từng là đảng viên, đã từng làm công tác giảng dạy tại một trường đại học lớn như ông Nguyễn Đình Cống mà có thể lớn tiếng phủ nhận hai cuộc kháng chiến thần thánh của dân tộc. Thử hỏi ông Nguyễn Đình Cống rằng, nếu không có hai cuộc kháng chiến đó thì thân phận dân tộc, đất nước này sẽ đi đâu về đâu, liệu rằng hai chữ độc lập và tự do có thực sự đến với người dân Việt Nam.

Cuộc chiến tranh xâm lược của người Pháp, người Mỹ đối với Việt Nam là có thật. Chính người Pháp, người Mỹ và thậm chí cả thế giới đều đã thừa nhận điều đó. Cả thế giới cũng nghiêng mình, ngả mũ kính phục trước sự anh hùng, quả cảm bất khuất của dân tộc Việt Nam. Cái tên Việt Nam bay cao bay xa trên trường quốc tế cũng một phần lớn gắn liền với hai cuộc kháng chiến đó. Vậy mà ông Nguyễn Đình Cống có thể lớn tiếng phủ nhận tất ca những điều đó giống như những phân tử chống Cộng cực đoan, nghĩ mà buồn lắm thay.

Anh linh các liệt sĩ đã hi sinh và ngay cả các thương bình trên khắp đất nước này sẽ buồn biết bao nếu biết có những người như ông Nguyễn Đình Cống, ăn quả mà không hề nhớ kẻ trồng cây.

Không những phủ nhận ý nghĩa của hai cuộc kháng chiến, cái nhìn xét lại của Nguyễn Đình Cống còn phủ nhận cả ý nghĩa của cách mạng tháng Tám. Tất nhiên, luận điểm của ông cũng chẳng có gì mới, đó là Việt Nam đã độc lập dưới thời Bảo Đại và Trần Trọng Kim, do đó không cần thiết phải làm cách mạng tháng Tám.

Nguyễn Đình Cống viết: “Vào năm 1945, sau khi Bảo Đại tuyên bố Việt Nam độc lập ngày 12 tháng 3, sau khi Nhật đầu hàng ngày 15 tháng 8, nếu Việt Minh không làm CMT8 mà hợp tác với Chính phủ Trần Trọng Kim, từ bỏ con đường CS, thì đã có cơ hội đạt được độc lập thống nhất trong hòa bình như nhiều nước trong khu vực, tuy có thể chậm vài năm.”

Phủ nhận kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ rồi xổ toẹt cả cách mạng tháng Tám, đủ thấy những ông già như Nguyễn Khắc Mai hay Nguyễn Đình Cống là kẻ cơ hội, xét lại như thế nào.

Buồn thay cho những ông già xét lại. Có lẽ cứ đến cuối đời, tuổi cao đâm hay suy nghĩ lẩn thẩn nên mới có những cái nhìn méo mó như thế.


Read more…

Việt Nam Cộng Hòa 2012 Việt Nam Cộng Hòa 2012 Việt Nam Cộng Hòa 2012 Việt Nam Cộng Hòa 2012 Việt Nam Cộng Hòa 2012 Việt Nam Cộng Hòa 2012 Việt Nam Cộng Hòa 2012