CHÀO MỪNG 40 NĂM GIẢI PHÓNG MIỀN NAM THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC

10:39 |

Viễn

Toàn thể nhân dân Việt Nam đang nô nức, tưng bừng kỷ niệm 40 năm giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước. Đây là thời điểm cùng nhìn lại chiến thắng vĩ đại này của dân tộc.

Sự kiện ngày 30/4/1975 chính thức khép lại cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước hào hùng của dân tộc. Đây là cuộc chiến tranh yêu nước vĩ đại, cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc và bảo vệ Tổ quốc tiêu biểu của nhân dân ta. Một cuộc chiến tranh đã kéo dài đến hơn hai thập niên (từ tháng 7-1954 đến tháng 5-1975), dài hơn bất cứ cuộc chiến tranh nào trong lịch sử và phải chống lại một đế quốc hùng mạnh nhất là đế quốc Mỹ.

Dân tộc Việt Nam đã chiến thắng một cuộc chiến tranh xâm lược mà kẻ thù đã huy động một số lượng rất lớn từ nhân lực cho tới vật lực. Cuộc chiến tranh dưới sự chỉ đạo của 5 đời tổng thống, tiêu tốn 676 tỉ đô la (so với 341 tỉ đô la trong chiến tranh thế giới thứ II và 54 tỉ đô la trong chiến tranh Triều Tiên), và theo tài liệu “Việt Nam-con số và sự kiện (1945-1989) nếu tính cả chi phí gián tiếp thì ngân sách đó lên tới con số 920 tỉ đô la. Số lượng quân tham chiến lúc cao nhất là 55 vạn quân viễn chinh, lôi kéo 5 nước ở Châu Á – Thái Bình Dương tham chiến với số quân lúc cao nhất là hơn 7 vạn người vào cuộc chiến. Số lượng bom đạn đã dội xuống 2 miền đất nước ta 7,8 triệu tấn bom đạn - khối lượng bom đạn lớn hơn bất kỳ cuộc chiến tranh nào mà Mỹ đã sử dụng trước đó. Đây là một kì tích của dân tộc Việt Nam.

Chiến tháng ngày 30/4 là sự kiện vô cùng quan trong đối với Việt Nam. Nó kết thúc 21 năm chiến đấu chống Mỹ và 30 năm chiến tranh giải phóng dân tộc, bảo vệ Tổ quốc từ Cách mạng tháng Tám năm 1945, chấm dứt vĩnh viễn ách thống trị của chủ nghĩa thực dân, đế quốc và chế độ phong kiến ở nước ta, rửa sạch cái nhục và nỗi đau mất nước hơn 1 thế kỷ.

Thắng lợi của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã mở ra kỷ nguyên mới của dân tộc Việt Nam - kỷ nguyên đất nước độc lập, thống nhất, đi lên chủ nghĩa xã hội.

Quan trọng nhất, từ nay Việt Nam đã có điều kiện hòa bình, ổn định để phát triển đất nước, nâng cao đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân. Đây là điều hết sức có ý nghĩa bởi trải qua biêt bao năm tháng những cuộc chiến tranh liên miên của các thế lực ngoại bang đã đẩy Việt Nam vào thế bất ổn, khiến Việt Nam không thể phát triển và tụt lùi so với nhiều quốc gia khác.

40 năm đã đi qua. Nhìn lại quãng thời gian 40 năm chúng ta có quyền tự hào với chiến thắng lịch sử ngày 30/4. Và càng tự hào hơn với những thành tựu chúng ta đã đạt được trong sự nghiệp đổi mới.

Việt Nam ngày nay đã vươn cao, vươn xa trên trường quốc tế, đời sống vật chất và tinh thần không ngừng được nâng cao. Tự hào về quá khứ, tin tưởng vào tương lai tươi sáng của dân tộc-đó là cảm xúc chung của những người dân Việt chúng ta trong tháng 4 lịch sử này. 

Theo Việt Nam trong tim tôi

Read more…

NHỮNG KẾT LUẬN TỒI TỆ VỀ NHẬN THỨC CỦA TRẦN QÚI CAO

18:01 |

Viễn

Liên tiếp trong 6 bài, Trần Quí Cao xuất hiện trên trang Bauxite Việt Nam với những luận điệu xuyên tạc trắng trợn không chỉ là về cuộc kháng chiến chống Mỹ mà cả nhiều sự kiện lịch sử khác của dân tộc. Trong bài viết thứ 6 với tựa đề Kết luận, Trần Quí Cao tiếp tục thể hiện sự thù hằn, bất mãn với chế độ mới với những kết luận có thể gọi là vô cùng tồi tệ về nhận thức.

Kết luận thứ nhất của Trần Quí Cao: 1) Cách mạng Tháng Tám, 2) Kháng chiến chống Pháp, 3) Kháng chiến chống Mỹ cứu nước, và 4) Sự lãnh đạo toàn diện của Đảng Cộng sản Việt Nam từ sau năm 1975. Bốn sự kiện, vấn đề trên là thảm họa của dân tộc Việt Nam?

Thực sự không hiểu Trần Quí Cao là người Việt hay người nước ngoài, trình độ nhận thức tới đâu mà có thể phủ nhận sạch trơn các thành tựu, sự kiện lịch sử vĩ đại của lịch sử Việt Nam thời hiện đại. Nếu không có cách mạng tháng tám thì làm sao nước Việt Nam trở thành một quốc gia độc lập, người dân Vệt Nam thoát cảnh nô lệ. Nếu không có kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ thì làm sao Việt Nam có thể bảo vệ được độc lập, chủ quyền, thống nhất, tàn vẹn lãnh thổ, làm sao Việt Nam thoát khỏi cảnh thuộc địa, làm sao làm nên tên tuổi Việt Nam lừng lẫy địa cầu. Nếu không có sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản làm sao Việt Nam đạt được nhiều thành tựu trong công cuộc đổi mới và có thể phát triển như ngày hôm nay.

Tôi hiểu ý đồ của Trần Quí Cao là muốn phủ nhận tất cả những thành tựu gắn liền với vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản để qua đó phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng. Đây là môt thủ đoạn quen thuộc thường thấy trong hoạt động tuyên truyền chiến tranh tâm lý chống Việt Nam.

Kết luận thứ hai của Trần Quí Cao: Chỉ vì cuộc nội chiến khốc liệt, Cộng sản miền Bắc làm cho miền Nam suy yếu, nên đầu năm 1974 Trung Quốc, với sự đồng lõa của chính quyền Cộng sản, tiến công chiếm một số đảo trên quần đảo Hoàng Sa.

Có lẽ Quí Cao không học lịch sử nên không biết nguyên nhân trực tiếp dẫn tới Hoàng Sa rơi vào tay Trung Quốc. Hoàng Sa lúc đó thuộc quyền quản lý vủa Việt Nam Cộng Hòa. Chính sự ươn hèn, chiến đấu kém của những binh lính Việt Nam Cộng Hòa cộng với sự bắt tay của Mỹ với Trung Quốc đã tạo điều kiện cho Trung Quốc chiếm Hoàng Sa. Một quân đội với không quân tự hào đứng thứ 5 thế giới, hơn hẳn không lực của Trung Quốc nhưng không hề có động thái tái chiếm lại Hoàng Sa do đã nhận được chỉ đạo của quan thầy Mỹ. Thế nên nếu có nói ai đồng lõa với Trung Quốc để Trung Quốc chiếm Hoàng Sa thì đó chính là Mỹ và quân đội Việt Nam Cộng hòa chứ đâu phải quân đội Bắc Việt.

Và còn vô số các kết luận khác của Trần Quí Cao đưa ra mà tôi không muốn phân tích, bình luận bởi nó quá sai trái, tồi tệ.

Việc trang Bauxite Việt Nam cho đăng những bài viết như vậy của những con người như Trần Quí Cao có xứng đáng với tôn chỉ họ đưa ra là “tiếng nói phản biện nhiều mặt của người trí thức”.

Có lẽ không. Đó không thể gọi là phản biện. Đó là tuyên truyền chiến tranh tâm lý chống Việt Nam.

Read more…

CUỘC CHIẾN CỦA NGƯỜI MỸ-CÁI NHÌN CỦA NGƯỜI TRONG CUỘC

16:28 |


Viễn

Chảy trong dòng thời gian kỷ niệm 40 năm giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, mới đây trên trang mạng của đài BBC có đăng tải bài trả lời phỏng vấn của bác sĩ Nguyễn Hữu Tiến, người đang sống ở Mỹ, nguyên là thượng nghị sỹ dưới thời Việt Nam Cộng hòa. Với tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, ông Tiến đã chia sẻ nhiều thông tin thú vị về cuộc chiến của người Mỹ gây ra tại Việt Nam.

Là người trong cuộc, thượng nghị sỹ của chế độ Việt Nam Cộng hòa, ông Tiến khẳng định chế độ Việt Nam Cộng hòa chỉ là quân cờ trên bàn cờ mà người đánh cờ là nước Mỹ-nước mà ông Tiến gọi là “đàn anh”.

Ông nói:

“Chính bấy giờ người đàn anh đánh cờ là Mỹ với kế hoạch domino xem miền Nam là nút chặn cộng sản nên muốn đưa quân vào. Lúc Mỹ đưa quân vào thì chiến tranh Việt Nam không do người Việt Nam chỉ huy nữa,” ông nói.

“Khi đánh nhau súng đạn, xăng nhớt hoàn toàn lệ thuộc vào Mỹ thì khi bị cắt đi lấy gì mà đánh?”, ông nói, “Thành ra là mình bị bức tử.”

Như vậy theo ông Tiến thì miền Nam Việt Nam được người Mỹ xem như là nút chặn cộng sản, thế nên người Mỹ mới đưa quân vào và dựng nên các chính quyền tay sai tại đây.

Ông cũng nói rõ về mức độ can thiệp của người Mỹ.

“Phía cộng sản không có Nga, Tàu đi kèm hoặc có đi kèm thì không có lộ liễu,” ông phân tích sự khác biệt trong chiến thuật hai miền, “Còn đằng này Mỹ rất lộ liễu. Nó đến chiếm chỗ nào thì bom napalm cháy hết cỡ.”

Và ông cũng phân tích rằng thực ra cuộc chiến là do người Mỹ điều khiển, cơ quan chỉ huy là của người Mỹ, súng ống, đạn dược là của người Mỹ,

Ông nói:

“Thành ra quân đội mình (Việt Nam Cộng hòa) đánh anh dũng nhưng cơ quan chỉ huy cuộc chiến không phải là sỹ quan Việt Nam,” ông nói, “Khi thấy dùng Việt Nam chặn Trung Quốc không cần thiết nữa thì Mỹ cử Kissinger qua (Paris để hòa đàm với Bắc Việt).”

Và ông cũng thừa nhận rằng, sau ngày 30/4 năm 1975 đất nước Việt Nam có sự thống nhất, quy về một mối.

Như vậy, với tư cách là người trong cuộc, là thượng nghị sỹ Việt Nam Cộng Hòa ông Tiến đã thẳng thắn đánh giá về cuộc chiến của người Mỹ.

Rõ ràng không hề có chuyện cuộc chiến này là “nội chiến”, “huynh đệ tương tàn” mà bản chất ở đây là cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại của dân tộc Việt Nam.

Phải tôn trọng sự thật khách quan của lịch sử.


Read more…

NHỮNG TUỒNG DIỄN CHO NGÀY “QUỐC HẬN”

13:24 |


Viễn

Ngày “quốc hận” 30/4 đang đến rất gần. Đã 40 năm trôi qua. 40 năm đó là 40 mùa xuân mà các anh ngụy quân, ngụy quyền bên trời Tây ôm hận vì đặc quyền, đặc lợi bị tước đoạt. Nhà lầu, xe hơi, gái đẹp, ma túy, cuộc sống thác loạn cực lạc trên xương máu nhân dân Việt Nam… trong phút chốc bị sụp đổ. Và cũng bởi vì những hình ảnh cực lạc đó của chế độ Việt Nam Cộng hòa trước đây mà hiện nay, ngoài số các anh ngụy quân, ngụy quyền, còn có một số nhà rận chủ trong nước cũng tỏ ra nuối tiếc cái thây ma đó. Và như một lẽ tất yếu, họ chung sức đồng lòng, phối hợp trong ngoài đua nhau diễn trò chống phá Nhà nước Việt Nam nhân dịp kỷ niệm 30/4.

Một số nhà rận chủ cuồng Mỹ như Nguyễn Lân Thắng đang hô hào “mặc áo đen” ngày 30/4 với hàm ý “để tang” cho ngày mất đi “cơ hội” đến với văn minh xứ Tây Phương cực lạc.

Một số nhà rận chủ khác thì hô hào cộng đồng mạng nhuộm vàng facebook (theo hình ảnh của cờ vừng ba sọc đỏ) để bày tỏ sự tiếc thương đối với cái thây ma Việt Nam Cộng hòa- chế độ tay sai ngoại bang bẩn thỉu đã từng gây ra biết bao tội ác với nhân dân Việt Nam.

Thậm chí có nhà rận chủ còn bày tỏ mong muốn hồi sinh lại cái thây ma đó bằng cách kêu gọi mặc quần áo, đeo phù hiệu quân lực Việt Nam Cộng hòa. Tiêu biểu phải kể đến là nhóm 5 người do Nguyễn Việt Dũng tức Dũng phi hổ đã lợi dụng tuần hành vì cây xanh mới đây để mặc quần áo và đeo phù hiệu của quân lực Việt Nam Cộng Hòa diễu phố. Tất nhiên nhóm này sau đó đã bị bắt.

Bẩn thỉu hơn có kẻ còn đứng ra tổ chức triển lãm ảnh với các bức ảnh chế súng ống, hàng rào dây thép gai của quân đội Việt Nam Cộng hòa ngày xưa là hoa để đánh lừa nhận thức của người xem.

Những phần tử ngụy quân, ngụy quyền ngày xưa trong đám Việt Tân thì sử dụng tiền bạc, lợi ích vật chất để mua chuộc, lừa bịp, lôi kéo những người nhẹ dạ, lạc hậu chính trị viết vẽ khẩu hiệu “40 năm quá đủ” trên các ngõ ngách, phố hẻm của Việt Nam.

Giới truyền thông lá cải như BBC, RFA, RFI, VOA thì đua nhau biện hộ cho cuộc chiến xâm lược của người Mỹ tại Việt Nam với các luận điệu quen thuộc “đây là cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt”…

Lại còn có một vài phần tử hoang tưởng đang nuôi mộng ôm bom, mìn đặt nổ tại một số công trình công cộng, nhất là tượng đài Bác Hồ… để gây tiếng vang, nhận tiền tài trợ.

Xem ra tuồng diễn khá là sôi động.

Cũng phải thôi 40 năm “quốc hận” mà.

Nhưng hãy cẩn thận. Với toàn thể dân tộc Việt Nam thì ngày 30/4 là ngày tết thống nhất, Nam bắc sum họp một nhà. Thế nên người dân rất dị ứng với những hành động phá hoại sự kiện này.

Ông nào mà cứ mặc áo Việt Nam Cộng hòa, hô hào linh tinh không khéo dân lại ném cho đống trứng thối lút đầu.

Read more…

ÔNG TRẦN QUÍ CAO – ĐỪNG XUYÊN TẠC TRẮNG TRỢN LỊCH SỬ

13:22 |


Viễn

Tôi không biết ông Trần Quí Cao là ai. Tuy nhiên vì ông hay xuất hiện đăng đàn diễn thuyết trên trang Bauxie Việt Nam mà những lời ông nói nó bẩn và phi lý quá nên Viễn tôi phải có đôi lời.

Tôi đã đọc loạt bài với chủ đề “Đôi điều lạm bàn về lịch sử Việt Nam hiện đại từ sau tháng 8/1945” của ông Trần Quí Cao trên trang Bauxite Việt Nam. Tôi định không lên tiếng vì bài viết của ông nó không đáng để lên tiếng khi nó thực sự là một bản tài liệu tuyên truyền chiến tranh tâm lý bẩn thỉu núp dưới danh nghĩa khoa học. Tuy nhiên khi đọc đến phần 4 của bài viết thì tôi đã không còn đủ kiên nhẫn để im lặng.

Tôi chỉ xin chọc sâu mấy quan điểm sau của ông Trần Quí Cao.

Tựa đề bài viết của ông là “Hậu quả của cuộc “Kháng chiến chống Mỹ cứu nước” và ông đưa ra một số hậu quả:

Ông cho rằng cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã đẩy dân tộc vào một cuộc chém giết khủng khiếp. Và ông quy kết cuộc chiến này, dù được trang điểm dưới bất kỳ ngôn từ hoa mỹ nào, cũng không che đậy được bản chất nội chiến. Tuy nhiên xin hỏi ông rằng vấn đề mấu chốt nhất là ai đã đẩy dân tộc Việt Nam vào cuộc chém giết đó, sao ông không nói. Có phải dân tộc Việt Nam thích và tự chém giết lẫn nhau. Hoàn toàn không. Nếu như không có âm mưu và hành động xâm lược của Mỹ hòng biến Việt Nam thành thuộc địa kiểu mới thì làm gì có chiến tranh. Dân tộc Việt Nam luôn yêu chuộng hòa bình, ai cũng biết. Chỉ có điều các thế lực ngoại bang đã buộc người Việt Nam phải cầm súng mà thôi. Thế nên ông đừng quy kết đó là cuộc nội chiến. Luận điệu của ông giống luận điệu của những người Mỹ.

Điểm thứ hai ông quy kết: Tàn phá toàn bộ nền kinh tế đất nước. Đẩy miền Nam Việt Nam từ phồn vinh xuống đói nghèo. Lại phải hỏi ông rằng có lãnh đạo đất nước nào muốn đất nước mình đang từ phồn vinh xuống nghèo đói. Có lãnh đạo đất nước nào muốn đất nước mình bất ổn, chiến tranh để không thể phát triển kinh tế. Giặc bắt người Việt Nam phải cầm súng, người Việt Nam mới cầm súng. Ai đã tàn phá đất nước Việt Nam. Ông hãy xem lại số liệu bom đạn Mỹ ném xuống Việt Nam, xem lại chất độc da cam người Mỹ rải xuống Việt Nam rồi hãy đặt câu hỏi: Ai đã tàn phá Việt Nam. Đảng Cộng sản hay người Mỹ.

Và bỉ ổi biết bao khi ông Quí Cao viết rằng: Việt Nam đã chống lại Mỹ, một siêu cường không có tham vọng xâm chiếm lãnh thổ nước khác. Trời đất ơi. Tôi nghĩ có lẽ họ của ông không phải họ Trần mà là họ Richar hay một họ Mỹ nào đó mới đúng. Ông viết rằng Mỹ là một siêu cường không có tham vọng xâm chiếm lãnh thổ nước khác. Vậy thì người Mỹ đưa bọm đạn, khí tài chiến tranh, hi sinh tính mạng của người Mỹ tại các chiến trường trên thế giới và ở Việt Nam làm gì. Người Mỹ đi chơi không, bỏ tiền không hay sao? Qua luận điểm này của ông đủ biết ông là loại người như thế nào, nhận thức ra sao.

Tôi không biết Trần Quí Cao là họ tên thật hay chỉ là bút danh của một người nào khác. Tuy nhiên với những điều ông viết trên trang Bauxite đã làm cho trang này vốn dĩ đã thối nay lại càng thối hơn.


Read more…

NGUYỄN CHÍ ĐỨC-NHỮNG THÀNH PHẦN NHỐ NHĂNG LÀM HỎNG NO-U

13:20 |


Trong clip tự quay mới đây có nội dung Nguyễn Chí Đức góp ý thẳng thắn với No-U, Nguyễn Chí Đức cho rằng, những thành phần nhố nhăng đã làm hỏng NO-U qua những việc làm như mua chuộc, cho tiền, kích động zân oan lộ liễu, thích khiêu khích với công an, chính quyền được truyền thông hải ngoại bơm thổi, hoạt động phi chính trị (như tưởng niệm, cổ súy phong trào ĐMCS)…Trước đó trong nhiều chia sẻ trên facebook, Nguyễn Chí Đức bộc lộ, anh ta là một trong những người góp phần tạo ra NO-U nên vẫn còn có tình cảm, muốn cảnh tỉnh một số đối tượng, vẫn mong muốn nó tồn tại, sửa chữa các khuyết tật, lên án những thành phần cơ hội và kêu gọi “không nên dìm chết No-U”.


Nói về nguyên nhân dẫn đến sự tha hóa hiện nay trong nhóm No-U, Đức cho rằng nhóm này “bị truyền thông Hải ngoại giật dây và một số kẻ cơ hội, độc tài làm cho rất nhiều người bị ảo hoặc hút vào cái gọi là "biểu tình yêu nước" khiến họ cùng "lên đồng" xem việc BIỂU TÌNH là động lực, là lẽ sống. Chính vì vậy mà họ luôn mong muốn hoặc kích động bất kì các thể loại tụ tập nào dù là chính đáng, phi nghĩa hoặc chính đáng nhưng "treo đầu dê bán thịt chó"”. Việc Nguyễn Chí Đức trả lời phỏng vấn Việt Vision những điều mà anh này từng viết nói với đồng bọn từ lâu trước đó khiến đám này bị sốc và công kích anh ta kịch liệt. Đặng Phương Bích mỉa mai khi bình luận về clip Vì sao anh Nguyễn Chí Đức (Đông Hải Long Vương) xin ra khỏi nhóm Mạng Lưới Blogger Việt Nam là “lại sắp có người muốn trở thành ngôi sao của Vịt vai sồn”

No-U được hình thành từ năm 2011 sau khi các cuộc biểu tình chống Trung Quốc nổ ra trước hành động xâm phạm chủ quyền ngày càng gia tăng. Phong trào ban đầu thu hút đông đảm người tham gia dưới hình thức giao lưu bong đá, gắp mặt các “biểu tình viên”. Qua tiết lộ và phơi bày của facebook Bạn của No-U hay page Đồng hành với No-U về chuyện nội bộ, chia rẽ bè phái, đẩy đuổi những thành phần “bất đồng chính kiến” với số cực đoan, xôi thịt, cầm đầu khỏi No-U khiến nhóm này hiện nay bị thao túng hoàn toàn bởi những kẻ chống đối cực đoan, vô học, bị hải ngoại giật dây, điều khiển hoàn toàn như Lã Việt Dũng, Nguyễn Lân Thắng, Hoàng Công Cường, Lê Dũng Vova, Bùi Hằng…Những kẻ chỉ có kỹ năng duy nhất là thích sát thương, chửi bới trở thành năng khiếu trong mọi hoạt động có tính phô diễn của No-U như Bùi Hằng, Trương Văn Dũng, Trần Thị Nga cùng với đủ loại scandal bê bối tư cách đạo đức, nhân phẩm của số tham gia như Bùi Thành Hiếu, Lã Việt Dũng, Dũng Aduku, Đoan Trang, Phan Văn Phong, Bạch Hồng Quyền, …càng khiến NO-U trở thành ổ đĩ điếm, xã hội đen, sống bầy đàn, tha hóa nhân cách!

Trong phát biểu khác nói về bản chất và cách thức tồn tại của No-U, Nguyễn Chí Đức còn khẳng định “không có biểu tình là chết hết” ! Thực tế biểu tình, gây rối là phương thức hoạt động duy nhất giúp No-U hiện diện. Khi biểu tình bị chính quyền ngăn chặn, quần chúng tẩy chay, vạch mặt dù có biến hình dưới hình thức café nhân quyền, tưởng niệm…khiến No-U gần như chết lâm sàng, nội bộ chỉ còn biết quay sang cắn xé, chửi bới, đánh phá lẫn nhau

Ở trong chăn mới biết chăn có rận, những than thở tố cáo đám “độc tài” trong No-U như Từ Anh Tú, Nguyễn Tiến Nam, Trịnh Toàn, Nguyễn Chí Đức, Mai Dũng…cho thấy, nhóm này hiện đã bị thao túng hoàn toàn bởi những kẻ cực đoan, hiếu chiến vô học khiến cho “an ninh chưa đánh đã tự chết”. Mọi hoạt động của No-U hiện chỉ còn sự độc diễn của 20-30 mống khiến ai cũng thuộc mặt nhất là dân chúng quanh Bờ Hồ. Ai nhìn vào cũng thấy những kẻ này không chỉ là biểu tình viên chuyên nghiệp mà còn là đầu nậu cho đám Cờ vàng kích động, làm theo sự kiện, giải ngân theo “dự án” và trở thành kẻ ăn bám, ký sinh trùng của những tờ đô la xanh.
Theo Loa Phường

Read more…

CÔNG AN HÀ NỘI NÊN ĐIỀU TRA NHÓM VÌ MỘT HÀ NỘI XANH

13:18 |



Nếu như 2 cuộc tuần hành đầu tiên do nhóm 6700 cây xanh khởi xướng, dư luận chưa đặt nhiều nghi ngại đối với vấn đề này bởi sự bức xúc của nhân dân Thủ đô đối với cách thức triển khai dự án thay thế cây xanh là có thật. Nhưng kể từ khi Nhóm Vì Một Hà Nội Xanh được xem là nhóm đứng ra tổ chức, hô hào tuần hành vì cây xanh Hà Nội liên tiếp nhiều buổi sáng Chủ nhật gần đây, thì dư luận có thể nhận thấy rất rõ những phân tích, nhận định về việc các cuộc tuần hành đã bị những kẻ xấu lợi dụng.

Nhóm Vì một Hà Nội xanh, về danh nghĩa là tách ra từ nhóm6700 cây xanh, nhưng thực chất không có một admin nào của nhóm 6700 cây xanh chuyển sang nhóm Vì một Hà Nội xanh, mà chỉ là các thành viên của nhóm 6700 cây xanh được một số người tự nhận là thành viên nhóm 6700 cây xanh mời mọc di chuyển sang nhóm mới với cái cớ những người điều hành nhóm 6700 xuất hiện mâu thuẫn do lo ngại bị những kẻ có ý đồ xấu mà họ gọi là phản động đang cổ súy cho phong trào ĐMCS lợi dụng, biến các cuộc tuần hành thành biểu tình chống chính quyền, một admin đã chuyển nhóm từ trạng thái mở thành đóng, xuất hiện ý kiến phản đối biểu tình, tuần hành…, Các biểu tình viên chuyên nghiệp phong trào No-U thấy khó có thể tiếp tục giật dây, lợi dụng được nhóm này nên đã bàn nhau ly khai khỏi nhóm trên.

Ngay trong ngày 30/3/2015, tức sau cuộc tuần hành ngày Chủ nhật 29/3/2015, trên mạng xuất hiện nhóm mới mang tên "Vì một Hà Nội xanh".

Hiện vào admin trang này chúng ta nhận thấy có nhiều nick facebook lạ lẫm. Nhưng hãy nhìn đến những cái tên trước đó đã lập quyền admin cho những admin hiện nay sẽ giúp ta dễ dàng nhìn ra ai mới thực sự là người điều hành nhóm này và là người trong cái gọi là “ban tổ chức” tuần hành Vì Một Hà Nội xanh mà blogger Phạm Thị Đoan Trang từng nói tới.



Người tạo lập ra nhóm này là facebook Huan Nguyen (tức Nguyễn Công Huân, kẻ có nhiều hoạt động chống chính quyền mang tên “ Phong trào com đường Việt Nam”), Huân cũng là người xác lập quyền admin cho facebook Gió Lang thang (tên thật là Trịnh Anh Tuấn), Bý Dustin (tên thật Lưu Văn Minh), Hoàng Dũng, Đoan Trang và Nguyễn Anh Tuấn. Sau đó, ngoại trừ Trịnh Anh Tuấn hiện vẫn còn hiện diện, các nick Lưu Văn Minh add nick Nat Chu Kim, Hoàng Dũng add nick “Cao Vĩnh Thịnh”, Đoan Trang add nick Gi Go Lo…và hiện nay tất cả các thành viên Phong trào Con đường Việt Nam này đều đã tự out ra khỏi admin nhóm này, để lại những nick xa lạ đứng danh điều hành nhóm.

Rõ ràng có sự khuất tất ở đây!
Tìm hiểu về những con người này sẽ cho ta thấy vì sao họ khởi xướng ra nhóm, và vì sao sau khi tạo lập được nhóm họ lại tránh, không ra mặt điều hành trực tiếp mà phải thông qua những cái nick ảo, hoặc con người xa lạ?

Người đầu tiên khởi tạo nhóm này là Nguyễn Công Huân (hay facebook Huan Nguyen), cầm đầu nhóm Dân Luận ở hải ngoại, chuyên tài trợ cho các đối tượng hội nhóm núp danh xã hội dân sự độc lập trong nước hoạt động chống Nhà nước. Có những thông tin đồn đại rằng, mức lương tháng những “nhà đấu tranh dân chủ” trực tiếp tham gia, cộng tác với Dân Luận là 200USD/tháng. Phàm những ai quan tâm đến vụ Diễn đàn X-café bị tin tặc hack, phơi toàn nhân sự sẽ biết rõ Nguyễn Công Huân là người sáng lập ra diễn đàn “chống cộng” khét tiếng này cùng những thế lực phản động đằng sau giật dây cho nó. Sau khi X-café bị phơi lưng, vạch trần, Nguyễn Công Huân lập ra Dân Luận (dùng chung server với X-café) tiếp tục sự nghiệp “chống cộng” cực đoan từ Đan Mạch. (Xem nguồn tư liệu 1, 2, 3). Không chỉ vậy, hiện nay Nguyễn Công Huân còn là người sáng lập và điều hành nhómPhong trào Con đường Việt Nam với việc đầu tư nhiều cái gọi là “cuộc thi sáng tác” với nhiều giải thưởng hấp dẫn được cho là âm mưu tìm cây viết cho Dân Luận

Người tiếp theo là Trịnh Anh Tuấn cùng vợ là Đạo Trang Loan (fb Hư Vô) là thành viên nhóm No-U chuyên biểu tình ở Hà Nội nhiều năm nay. Ngoài ra, blog Sự thật tân Hiệp Phát cho biết Tuấn còn tham gia tổ chức khủng bố Việt Tân; tổ chức phản động Phong Trào Con Đường Việt Nam mà Nguyễn Công Huân là người sáng lập; tổ chức Mạng lưới Blogger Việt Nam do Phạm Thị Đoan Trang khởi xướng nghi có bàn tay điều hành của VOICE và Dân làm báo.

Trịnh Anh Tuấn từng là sinh viên Trường Đại học Tây Nguyên từ năm 2009 sau đó bị nhà trường đuổi học vì thiếu tín chỉ.

Tuấn có bề dày thành tích vi phạm pháp luật và chống đối chính quyền, nhiều lần được mời lên đồn công an làm việc về những hành vi gây rối trật tự công cộng, nhất là tại các phiên tòa xử các đối tượng chống Nhà nước và trước đồn công an dưới danh nghĩa đòi người.

Là người có tin đồn đại diện và điều hành nhóm Mạng lưới blogger Việt Nam ở Hà Nội, Tuấn cùng vợ đến các ĐSQ nước ngoài tại Hà Nội để trình Tuyên bố 258, vận động nước ngoài can thiệp vào thay đổi luật pháp Việt Nam. Vợ chồng Tuấn cũng là người tổ chức buổi ra mắt Mạng lưới blogger tại Hà Nội dịp ngày Quốc tế về Nhân quyền năm 2013.

Vụ Tẩy chay Tân Hiệp Phát được tiết lộ là do VOICE điều hành với sự tham gia tích cức viên là Phạm Thị Đoan Trang cũng bị dư luận cho là thành viên của tổ chức phản động Việt Tân, VOICE, Mạng lưới Blogger Việt Nam, giữ vị trí cốt cán hơn, quan hệ rộng hơn, thủ đoạn hơn, có khả năng viết lách tốt, chuyên là người đóng vai trò đứng sau định hướng, cung cấp thông tin, bày kế giúp nhóm điều hành Fanpage Tẩy Chay Tân Hiệp Phát hoạt động. Đoan Trang từng là phóng viên của báo Pháp luật TP.HCM, báo Tuần Việt Nam, một bộ phận của báo điện tử VietnamNet (từng viết blog phân tích về các vấn đề thời sự dưới dạng viết phiếm nên đã bị đuổi việc).

Hậu thuẫn và cùng ekip với Trịnh Anh Tuấn trong các chiến dịch cây xanh còn có Lưu Văn Minh (nick Bý Dustin, mới bị cấm xuất cảnh gần đây vì liên quan đến ý định sang VOICE tập huấn về cách lật đổ chính quyền bằng xã hội dân sự), từng định ứng cử admin nhóm 6700 cây xanh nhưng thất bại. Hoàng Dũng ở TP Hồ Chí Minh cũng nằm trong danh sách admin đầu tiên, là thành viên tích cực của Phong trào con đường Việt Nam, yểm trợ đắc lực cho các cuộc thi do Nguyễn Công Huân khởi xướng.

Như vậy dễ dàng nhìn thấy cả một ekip tham gia điều hành nhóm Vì một Hà Nội Xanh toàn dính đến Nguyễn Công Huân, Phong trào Con đường Việt Nam hay VOICE. Phải chăng Nguyễn Công Huân là người đầu tư cho nhóm này diễn trò yêu cây xanh để cổ súy, nuôi dưỡng các cuộc biểu tình chống Trung Quốc, đòi trả tự do cho Bùi Hằng…vốn lèo tèo từ nhiều năm nay vì không được quần chúng ủng hộ. Bảo vệ cây xanh đang là sự kiện thu hút và gây bức xúc, dễ dàng lôi kéo người dân Thủ đô xuống đường biểu tình, được xem là cơ hội tạo dựng được lực lượng biểu tình viên mới thay thế nhóm No-U đã già cỗi và dính bùn lem với các tổ chức phản động lưu vong sau các cuộc biểu tình tự phát năm 2011.

Trên mạng Internet nhiều năm nay, nhóm No-U đã bị lên án rất nhiều vì sa đọa tư cách đạo đức, lối sống và tư tưởng chống đối cực đoan, bị người dân xa lánh, bị xử lý pháp luật rất nhiều…

Tại cuộc biểu tình ngày 12/4/2015 vừa qua, nhóm áo đen mang logo hình con ó đen, cờ vàng của Quân lực VNCH do Dũng Phi Hổ ở yên Thành, Nghệ An, người khởi xướng lập Đảng Cộng hòa, lấy cờ ba sọc vàng của chế độ VNCH làm logo, từng treo cờ vàng 3 sọc này ở nhà và bị công an triệu tập. Nhóm 5 người này mặc áo khoác bên ngoài tránh bị chú ý, đột ngột xuất hiện ở cuối buổi tuần hành, giương baner bảo vệ cây xanh. Cuối buổi trưa đã bị công an đưa về đồn. Đến nay Dũng Phi Hổ vẫn bị bắt giữ, khả năng cao sẽ bị xử lý bằng pháp luật. SỰ việc này gây tranh cãi trong nội bộ các hội, nhóm chống đối mang danh “yêu nước”, “xã hội dân sự” khi Đoan Trang, Trịnh Anh Tuấn, nhân danh “Ban tổ chức cuộc tuần hành” công khai lên án nhóm áo đen mang logo Quân lực Việt Nam Công hòa đã lợi dụng và phá cuộc biểu tình cây xanh mà họ cất công đầu tư. Đoan Trang không hề giấu giếm ý đồ rằng, cô này và ekip đã rất vất vả và kỳ công mới tổ chức được cuộc biểu tình cây xanh với nhiều quần chúng tự phát ủng hộ, lên án nhóm mang Cờ vàng kia suýt phá hỏng nỗ lực của nhóm cô. Trịnh Anh Tuấn quyết liệt và thẳng thừng hơn khi cho rằng Cờ vàng là đại diện cho một thể chế đã chết, một xác chết thối rữa, họ không cần những chiếc áo màu đen đó mà cần những chiếc áo màu trắng đại diện cho thế hệ trẻ mới còn tinh khôi, chưa lấm bùn đen cho mục tiêu và hướng đi mới hiện nay.

Bất chấp sự phản đối, la ó của chính những kẻ từng chống Cộng quyết liệt nhất với Đoan Trang, Trịnh Anh Tuấn như Nguyễn Tường Thụy, Nancy Nguyễn, Phạm Hồng Sơn, …Qua cách hành xử của Đoan Trang và Trịnh Anh Tuấn cùng ekip với sự chống lưng của Dân Luận, VOICE – những đại gia, đầu nậu phản động lưu vong cho thấy số này đã quyết tâm quay lưng lại với đồng bọn từng “vào sinh ra tử” trong các hoạt động chống Chính quyền, sẵn sàng đầu tư cho một thế hệ đấu tranh mới trẻ trung, sáng sủa hơn và truyền đi thông điệp rằng, thế hệ đấu tranh zân chủ cũ đã lỗi thời, đã bị lấm lem tên tuổi, đã không còn hy vọng và không còn chỗ đứng trong cái gọi là “phong trào dân chủ” nữa.

Rõ ràng rằng, nhóm Vì một Hà Nội xanh đang đứng danh nghĩa Ban tổ chức tuần hành do một nhóm phản động lưu vong lập ra, những cá nhân là thành viên, tay chân hội nhóm phản động lưu vong đứng sau giật dây diễn trò thì không thể nói một cách vô tư rằng, họ là những kẻ yêu cây xanh tự phát, trong sáng, không thể nói rằng, không có thế lực phản động lưu vong điều hành nhóm này và không lợi dụng cho ý đồ xấu. Tất nhiên, việc này có được sáng tỏ hay không rất cần công an, chính quyền ra tay điều tra, sớm cho công luận câu trả lời khách quan, minh bạch.
Theo Loa phường

Read more…

CHÚA PHẢN BỘI CON HAY VÌ CHÚNG CON ĐÃ PHẢN BỘI CHÚA

13:29 |


Viễn

Nhân đọc được bài viết "Dòng chúa cứu thế có tân giám tỉnh-zân chủ bơ vơ" của Blogger Võ Khánh Linh, thấy tâm đắc với cách đặt vấn đề của tác giả nên Viễn tôi xin viết đôi dòng.

Nội dung chính của câu chuyện liên quan Dòng chúa cứu thế Sài Gòn vừa có sự thay đổi nhân sự với việc linh mục giám tỉnh dòng Phạm Đức Thành nghỉ hưu vì lý do sức khỏe và tân linh mục giám tỉnh mới lên thay Nguyễn Ngọc Bích. Đồng thời linh mục Bích đã có một loạt các hành động nhằm “chấn chỉnh” lại hoạt động của Dòng chúa cứu thế thời gian qua như không cho phép tiếp tục việc tổ chức “tri ân” thương phế binh VNCH bằng việc khám chữa bệnh tại nhà sách của DCCT với lý do “là nơi bán sách không nên tổ chức tụ tập đông người gây trở ngại cho việc kinh doanh”; thay đổi hoàn toàn nhân sự của Ban Truyền thông DCCT do linh mục Lê Ngọc Thanh phụ trách từ nhiều năm qua, trong đó có việc đóng trang Facebook của nhà dòng” (linh mục Lê Ngọc Thanh là người khởi xướng lập hội Nhà báo độc lập và các kênh truyền hình, facebook, bản tin chống đối chính quyền cực đoan của Dòng Chúa cứu thế Sài Gòn). Không chỉ facebook bị đóng, kênh truyền thông VRNs cũng bị ngưng hoạt động.

Ngay lập tức một số nhà rận chủ cả trong và ngoài nước liền nhao nhao lên phản đối các quyết định của linh mục Bích, nhất là số rận chủ núp áo con chiên. Số này tỏ thái độ buồn bã tột cùng, thậm chí là shock và không ngừng công kích, đả phá, phê phán linh mục Nguyễn Ngọc Bích. Thậm chí số này còn cho rằng linh mục Bích đã “phản bội Chúa”, là “cộng sản cài cắm”.

Tuy nhiên nếu nhìn vào những gì mà Dòng Chúa Cứu thế làm thời gian vừa qua thì sẽ hiểu được ngay những quyết định của giáo hội nói chung và linh mục Bích nói riêng.

Mang tiếng là tổ chức tôn giáo nhưng Dòng chúa cứu thế liên tục tiến hành nhiều hoạt động chính trị phức tạp như biến trụ sở Dòng thành nơi tụ tập, sinh hoạt của các phần tử chống đối chính quyền; thực hiện chương trình tri ân các thương phê binh Việt Nam Cộng hòa, một hình thức mà bản chất là tôn vinh những phần tử phản bội, tôn vinh chính quyền tay sai, bán nước; thực hiện các hoạt động tuyên truyền chống Nhà nước như linh mục Lê Ngọc Thanh…

Với những hoạt động đó đã làm cho uy tín của Dòng chúa Cứu thế sụt giảm thảm hại. Do đó nhiều giáo dân và cả các bậc bề trên đã nhận thấy cần phải chấn chỉnh lại hoạt động của Dòng, nhất là về nhân sự cầm đầu. Thế nên việc thay linh mục Thanh bằng linh mục Bích hoàn toàn là xuất phát từ nhu cầu, nguyện vọng của linh mục, tu sĩ, giáo dân Dòng và được giáo hội Rome phê chuẩn.

Với câu chuyện mà các nhà rận chủ cho rằng với những việc làm của linh mục Bích, ông thay mặt Chúa phản bội lợi ích của giáo dân thì có khi phải đặt ngược lại câu hỏi là: Liệu Chúa đã phản bội chúng con hay chính chúng con đã phản bội Chúa khi núp bóng Chúa tiến hành các hoạt động chính trị, làm hoen ố thanh danh của Chúa.








Read more…

ĐỒNG MINH BỘI ƯỚC-PHẦN 2

13:27 |


Viễn

Tiếp nối chủ đề liên quan ngày 30/4, trong bài viết này Viễn xin tiếp tục cung cấp những luận cứ về sự bội ước của Mỹ đối với chế độ Việt Nam Cộng hòa.
Những luận cứ này, không phải do ai tự nghĩ ra. Đây chính là những lời thổ lộ trên trang mạng của đài Á châu tự do RFA.

Trong bài viết mới đây trên trang mạng của đài RFA, phóng viên Kính Hòa của đài này đã chua chát viết:

“Sau 4 thập niên từ khi chấm dứt chiến tranh các tài liệu hồ sơ của Tòa Bạch Ốc, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã được bạch hóa. Số phận của Việt Nam Cộng Hòa đã được định đoạt và Nam Việt Nam sẽ chỉ tồn tại cho đủ thời gian để Hoa Kỳ rút chân khỏi cuộc chiến một cách an toàn. Đây là một thực tế phũ phàng của lịch sử. Việt Nam Cộng Hòa có cái giá phải trả khi hoàn toàn lệ thuộc vào viện trợ của Hoa Kỳ.

Bị Washington cắt viện trợ quân sự và kinh tế, VNCH đơn độc trong cuộc chiến chống cộng. Vào năm 1975 không có nhiều người ở miền Nam tự do thấy trước là số phận của mình đã được các siêu cường sắp đặt. Khi Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu từ chức và ra đi, quân dân VNCH chịu nhiều nỗi thống khổ với muôn vàn oán hận ông. 15 năm sau sự sụp đổ của VNCH, xuất hiện tại California Hoa Kỳ năm 1990, cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã đăng đàn trả lời chất vấn của cộng đồng người Việt. Sau đây là một trích đoạn những biện giải của ông Nguyễn Văn Thiệu:

“ Tổng Thống Nixon có nói nếu như không có vụ Watergate thì tình trạng Việt Nam không đến nỗi như vậy. Chúng ta tin hay không tin là quyền của chúng ta. Nhưng chúng ta chỉ làm việc trên sự kiện người ta cúp viện trợ quân sự, cúp viện trợ kinh tế, ngoại giao thì áp lực và không có phản ứng mãnh liệt”

Số phận Việt Nam Công hòa đã được định hoạt bởi các cường quốc, Việt Nam Cộng hòa sẽ chỉ tồn tại cho đến khi người Mỹ rút quân hết khỏi Việt Nam.

Thế đấy, chính quyền Việt Nam Cộng hòa là do người Mỹ dựng nên để phục vụ cho ý đồ cai trị, xâm lược Việt Nam. Nhưng khi người Mỹ thấy mục tiêu của mình đã thất bại, họ chỉ còn xem Việt Nam Cộng hòa là một thây ma chết dở. Và họ cho thây ma đó tồn tại cho tới khi họ rút lui an toàn hết khỏi Việt Nam.

Chính tổng thống Thiệu đã thừa nhận nguyên nhân thất bại của Việt Nam Cộng hòa là do đã phụ thuộc hoàn toàn vào nước Mỹ.

Và bản chất cuộc chiến là sự đối đầu giữa nhân dân Việt Nam với Mỹ chứ đâu phải là cuộc chiến “huynh đệ tương tàn”.

Đồng minh bội ước bởi đồng minh biết không thể chiến thắng được nhân dân Việt Nam và càng không thể tiếp tục nuôi dưỡng một thây ma Việt nam cộng hòa luôn chỉ biết sồng nhờ vào viện trợ kinh tế, quân sự của Mỹ.




Read more…

DÒNG CHÚA CỨU THẾ CÓ TÂN GIÁM TỈNH-ZẬN CHỦ BƠ VƠ

13:25 |



Hiện các zận chủ tại thành phố mang tên Bác và các tỉnh thành phía Nam đang chuyển tay nhau bài viết “Những biến đổi đang diễn ra tại Dòng Chúa Cứu thế Saigon” kèm với lời ai oán thấu trời xanh với những cụm từ lặp đi lặp lại: “sốc”, “buồn”, “hụt hẫng”…

Bản chất vụ việc là tân linh mục Giám tỉnh Giu Se Nguyễn Ngọc Bích, mới được bổ nhiệm thay thế cho linh mục Giám tỉnh dòng Chúa Cứu Thế Phạm Trung Thành (nghỉ vì lý do sức khỏe và chữa bệnh) phản ứng với việc ngày 14/4/2015 lm Nguyễn Ngọc Bích không ủng hộ việc tổ chức “tri ân” thương phế binh VNCH bằng việc khám chữa bệnh tại nhà sách của DCCT với lý do “là nơi bán sách không nên tổ chức tụ tập đông người gây trở ngại cho việc kinh doanh”. Vị nguyên linh mục cũ Phạm Trung Thành có vẻ như bất mãn với việc bị tổ chức cho “nghỉ hưu dưỡng bệnh”. Linh mục Đinh Hữu Thoại, người chuyên lo các chương trình “tri ân” thương phế binh tỏ ra rất bất bình, phản ứng “Quyết định rất là bất ngờ của ngài (lm Nguyễn Ngọc Bích) như vậy để lại rất nhiều thiệt hại cho thương phế binh về mặt tâm lý, về mặt tinh thần”. Trong thư xin lỗi các thương phế binh, linh mục Đinh Hữu Thoại cho biết “cha giám tỉnh Giuse Nguyễn Ngọc Bích quyết định từ nay không cho phép khám chữa bệnh cho TPB , với danh nghĩa DCCT nữa. Đồng nghĩa với cũng không được xử dụng các cơ sở của nhà dòng , để thực hiện các hoạt động tri ân TPB VNCH”
Cùng với việc ngưng buổi khám chữa bệnh cho thương phế binh VNCH là “việc thay đổi hoàn toàn nhân sự của Ban Truyền thông DCCT do linh mục Lê Ngọc Thanh phụ trách từ nhiều năm qua, trong đó có việc đóng trang Facebook của nhà dòng” (linh mục Lê Ngọc Thanh là người khởi xướng lập hội Nhà báo độc lập và các kênh truyền hình, facebook, bản tin chống đối chính quyền cực đoan của Dòng Chúa cứu thế Sài Gòn). Không chỉ facebook bị đóng, kênh truyền thông VRNs cũng bị ngưng hoạt động.

HUỳnh Công Thuận một rận chủ đội lốt con chiên chúa nổi tiếng tuyên bố theo kiểu đe dọa linh mục Nguyễn Ngọc Bích: “Riêng anh em chúng tôi những người thiện nguyện viên có viết một thư ngỏ nhưng chưa công bố để gửi cha Giám tỉnh yêu cầu cha tiếp tục cho phép ủng hộ thương phế binh, giúp đỡ những người dân oan, những người cơ nhỡ, những người khó khăn bị xã hội ruồng bỏ đúng như chương trình cũng như truyền thống của DCCT. Chúng tôi định gửi cho cha nhưng nếu cha Bích không trả lời, không giải quyết thì chúng tôi sẽ gửi đi Tòa thánh Roma.”

Nhạc sỹ Tuấn Khanh – người từ lâu đã nghiêng hẳn về phe rận chủ viết bài dài tố cáo DCCT Sài Gòn trên đài SNTB của Việt Tân với dự đoán “Ngay sau sự kiện buộc ngừng khám bệnh cho thương phế binh, còn có nhiều tin tức nói rằng chẳng bao lâu nữa, nội dung lễ Công lý và Hòa Bình hàng tháng sẽ bị kiểm duyệt chặt chẽ. Phòng truyền thông Chúa cứu thế VNRs và phòng Công lý & Hòa Bình cũng sẽ đóng cửa hoặc bị kiểm soát theo kiểu ra lệnh áp đặt. Các nhân viên thư viện cũng sẽ bị đuổi việc và thay bằng người mới “đáng tin cậy” hơn. Dưới sự kiểm soát của linh mục Giuse Nguyễn Ngọc Bích, có vẻ đang có một cuộc “thay máu”, mà mọi thứ như chỉ để thuần phục trước cuộc đời thế tục bên ngoài”, thậm chí xúc phạm linh mục Nguyễn Ngọc Bích khi cho động cơ của vị linh mục này là lấy lòng chính quyền để được tiến đến vị trí “Giám mục” Dòng Chúa cứu thế đang còn trống. Lời thóa mọa của vị nhạc sỹ này khiến con chiên chống Cộng cực đoan bậc nhất không chịu nổi, đập lại ông nhạc sỹ “Bởi xưa nay, tôi chỉ biết DCCTVN có chức cao nhất là Giám Tỉnh và cao hơn nữa là chức Tổng Quyền thuộc DCCT toàn cầu chứ chưa nghe nói DCCT có Giám mục bao giờ, thậm chí là “còn để trống”. Bó tay với cách suy diễn kiểu không ưa đổ thừa cho xấu này, không biết tác giả này có thấy cái ghế đó ở chỗ nào không?”

Không chỉ hầu hết rận nội than trời, ca bài chửi rủa linh mục Nguyễn Ngọc Bích, rận ngoại xem chừng thóa mạ, chửi bới cực đoan hơn vì không chịu sự chăn dắt của vị linh mục này, thậm chí còn vu cáo linh mục Bích là “cộng sản đỏ” cài vào, phản bội Chúa, biến DCCT Sài Gòn thành thành viên của “Mặt trận Tổ quốc” của chính quyền, đi ngược lại tôn chỉ của dòng…Nguyễn Công Huân, chủ trang Dân Luận bày tỏ đau buồn tuột cùng “Buồn vì Dòng Chúa Cứu Thế tại Sài Gòn, đặc biệt là văn phòng Công Lý & Hòa Bình và phòng Truyền Thông đã là bạn đồng hành với anh em Dân Chủ trong thời gian vừa qua, nay lại bị đóng cửa và kiểm soát chặt chẽ… Anh em có người từng đùa đây là mảnh đất tự do cuối cùng tại Sài Gòn, vậy mà nay nó đã không còn ủng hộ tự do…”

Điều rõ ràng rằng, việc “thay máu” Dòng Chúa cứu thế Kỳ Đồng này xuất phát từ “tổ chức” như cựu linh mục Giám tỉnh Phạm Trung Thành tiết lộ. Phải chăng sau những gì mà những linh mục “chống cộng cực đoan” Dòng Chúa cứu thế này gây ra, khiến không chỉ chính quyền và dân chúng bất bình mà ngay đến hàng trăm linh mục, tu sĩ nhà dòng không đồng tình bằng “lá phiếu” và đến nay trung tâm giáo hội ở xứ Rome kia đã quyết định phải “thay máu” toàn bộ nhân sự cấp cao. Việc đám rận nội, ngoại tập trung vào tấn công vị tân linh mục Giám tỉnh chẳng qua là để đổ hết “tội phản bội đám con chiên VNCH” cho ông mà chưa chịu chấp nhận thực tế rằng, chính tân linh mục này được nhà dòng bầu lên và được Trung ương Dòng tại Rome chấp nhận bổ nhiệm. Nếu đây là chủ trương đa số linh mục Dòng Chúa cứu thế trong nước và của Trung ương Dòng tại Roma thì chắc chắn việc thay máu sẽ không chỉ diễn ra ở Dòng Chúa cứu thế Sài Gòn mà sẽ còn diễn ra nhiều nơi khác trong nước nữa.

Điều đó có nghĩa rằng, từ nay trở đi, Dòng Chúa cứu thế sẽ không còn là “ngôi nhà trú ngụ” cho đám rận chủ cư trú, biến thành thành trì chống chính quyền. Dự rằng, sắp tới có nhiều con chiên “ chống Cộng cho Chúa” sẽ rời bỏ đức tin hoặc đi tìm cho mình “đức tin” khác vì Chúa đã phản bội họ!?!

Võ Khánh Linh-Vokhanhlinh98.blogspot

Read more…

HOAN HÔ ĐÀI BBC ĐƯA TIN PHỦ NHẬN NHỮNG LUẬN ĐIỆU XUYÊN TẠC NGÀY 30/4

13:21 |


Viễn

Trong chương trinh Bàn tròn thứ Năm gần đây, đài BBC đã phỏng vấn và trích đưa câu trả lời của PGS, TS Vũ Quang Hiển, đến từ Đại học Quốc gia Hà Nội. Tất nhiên chủ đề liên quan tới ngày 30/4 mà cụ thể là về những quan điểm cho rằng sau ngày 30/4/1975 những người Cộng sản, chính quyền mới ở miền Nam đã ngược đãi, thậm chí thảm sát, “tắm máu” những người miền Nam, nhất là những người từng gắn bó với chế độ cũ.

Tuy nhiên theo PGS Vũ Quang Hiển, đó hoàn toàn là những luận điệu xuyên tạc nhằm bôi đen lịch sử, chống phá Đảng và Nhà nước Việt Nam.
PGS Hiển khẳng định rõ:

"Tôi nghĩ rằng sau chiến tranh, Việt Nam không có ngược đãi đối với mọi người. Bởi vì chính sách lúc ấy của nhà nước Việt Nam là chính sách hòa hợp dân tộc.

"Chính sách này đã công bố công khai ngay từ thời chiến tranh, chứ không phải sau hậu chiến mới có chính sách đó.

"Thế còn việc tập trung học tập hay cải tạo, tôi nghĩ đấy là để học cho nó rõ chính sách của nhà nước Việt Nam thời bấy giờ.

"Chứ không có nghĩa là một chế độ tù đầy."

Sử gia này nói tiếp về các trại cải tạo sau 1975.

"Nếu nói là tù đầy, thì tôi nghĩ đó là một sự xuyên tạc.

"Hơn nữa cũng cần lưu ý là có thể là ở những lớp học như vậy, đời sống không được tốt, tức về mặt đời sống kinh tế không được tốt.

"Và có thể có một số anh em nào đó hiểu nhầm là mình bị khổ sở này khác.

"Nhưng tôi xin nói là tất cả những điều mà ở Sài Gòn tuyên truyền trước ngày 30/4/1975 là cộng sản Việt Nam vào Sài Gòn sẽ diễn ra một cuộc tắm máu. Điều đó rõ ràng đã không xảy ra.

"Hai là đã không có nhà tù nào để giam cầm tất cả anh em sỹ quan binh sỹ quân đội Sài Gòn, cũng như (nhân viên) chính quyền Sài Gòn trước đây, trong nhà tù để mà đánh đập, để mà tra tấn, thì hoàn toàn không có.

"Tức là những tuyên truyền vu cáo về miền Bắc xâm lược miền Nam và dẫn đến những sự tàn sát đẫm máu, thì rõ ràng điều đó không có ở Việt Nam,"
Rõ ràng là hoàn toàn không có ngược đãi, tắm máu nào xảy ra.

Những quan điểm cho rằng chính quyền mới ngược đãi, thảm sát chỉ là những luận điệu tuyên truyền chống Đảng và Nhà nước Việt Nam, xuyên tạc lịch sử.
Qua đây cũng hoan nghênh đài BBC đã đưa những tin khách quan, trung thực về lịch sử Việt Nam. Dù rằng số bài, tin trung thực mà đài này đưa quá ít ỏi so với các bài xuyên tạc nhưng dẫu sao “có còn hơn không”.


Read more…

ĐỪNG NHÂN DANH KHOA HỌC ĐỂ XUYÊN TẠC LỊCH SỬ

13:20 |



Ngày 30-4-1975, cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của nhân dân Việt Nam kết thúc thắng lợi. Nhưng 40 năm qua, một số người không thừa nhận thất bại vẫn tìm mọi cách xuyên tạc, hạ thấp ý nghĩa của sự kiện lịch sử này. Đáng tiếc là có tác giả còn nhân danh nghiên cứu khoa học để hỗ trợ cho sự sai trái...


Sau khi ra mắt tại NXB Đại học North Carolina (Mỹ), cuốn sách Cuộc chiến của Hà Nội (đầy đủ: Cuộc chiến của Hà Nội - lịch sử quốc tế của cuộc chiến tranh vì hòa bình ở Việt Nam - Hanoi's war -international of war for peace in Vietnam) của Liên Hằng lập tức được một số người hết lời ca ngợi. BBC, VOA, RFA,... cũng vội vã nhập cuộc, không chỉ giới thiệu, mà còn thi nhau phỏng vấn, tạo điều kiện để Liên Hằng quảng bá "kết quả nghiên cứu". Rồi ngày 19-3 mới đây, RFA trở lại với Liên Hằng, chị ta lại có cơ hội khoác lác về mấy điều của cuốn sách vừa xuất bản, qua bài viết có nhan đề Đập tan các huyền thoại về Việt Nam(Exploding the Myths About Vietnam)!

Ngày 16-11-2012, trong bài đã đăng trên BBC, tác giả Bùi Văn Phú cho rằng với cuốn sách, Liên Hằng đưa ra "một cách nhìn khác về cuộc chiến..., đó là chiến tranh do Hà Nội chủ động, từ khởi xướng vào những năm cuối thập niên 1950 cho đến lúc thành công vào tháng 4-1975". Đúng vậy, qua tám chương và phần kết luận, Liên Hằng chỉ xăm xăm đạt tới mục đích duy nhất là huy động tài liệu chứng minh lãnh đạo miền bắc Việt Nam đã gây ra chiến tranh!

Do vậy, về bản chất, "cái nhìn" của Liên Hằng không có gì mới, chỉ là sự nối dài luận điệu "miền bắc cưỡng chiếm miền nam" mà một số kẻ vẫn rêu rao suốt 40 năm qua. Và khi kết luận: "Chìa khóa chiến thắng sau cùng của Hà Nội không phụ thuộc vào việc đã tiến hành các trận tổng công kích, hoặc ngay cả việc chiếm được lòng dân ở miền nam, thay vào đó, nằm ở chiến dịch quan hệ quốc tế của họ để hỗ trợ cho các phong trào phản chiến trên thế giới", Liên Hằng đã đánh tráo sự thật. Vì sự ủng hộ về vật chất, tinh thần của thế giới đối với sự nghiệp chính nghĩa của Việt Nam rất quan trọng, nhưng yếu tố cơ bản nhất để dân tộc Việt Nam đi tới ngày 30-4-1975 là sự lãnh đạo đúng đắn, tài tình của Đảng Cộng sản Việt Nam, là ý chí và tinh thần quả cảm, là nỗ lực và sự hy sinh đến mức đã trở thành huyền thoại của hàng triệu con người để hiện thực hóa "giấc mơ truyền qua các thế hệ, từ các bậc ông cha đã chống lại ách cai trị của người Pháp và chính quyền tay sai, sau này là Hoa Kỳ", như Tiến sĩ N. Turse (Tơ-xơ) ở Mỹ, viết ngày 23-2-2015 vừa qua trên thenation.com.

Để đánh giá kết luận của Liên Hằng, chỉ cần đề cập quá trình can thiệp của Mỹ ở Việt Nam và cố gắng xây dựng, nuôi dưỡng chế độ Ngô Đình Diệm để phá hoại Hiệp định Giơ-ne-vơ (năm 1954), tận diệt phong trào cách mạng và chia cắt Việt Nam, sẽ thấy tác giả đã nghiên cứu để xuyên tạc sự thật như thế nào. Trước hết, dù Liên Hằng rất tự đắc vì huy động rất nhiều tài liệu, nhưng mấy trăm trang sách của chị ta hầu như lại không có các tài liệu mà không cần mò mẫm trong thư viện trường đại học lớn, hay thư viện của tổng thống Mỹ, chỉ cần tìm trên in-tơ-nét sẽ thấy.

Thí dụ: Tháng 9-1950, Phái bộ cố vấn quân sự Mỹ (MAAG) được thành lập để giám sát việc sử dụng trang thiết bị quân sự viện trợ của Mỹ hỗ trợ Pháp chống lại Việt minh; tháng 9-1954, Mỹ và Pháp thỏa thuận "chống lại sự phát triển ảnh hưởng hay sự kiểm soát của Việt minh, ủng hộ Diệm thành lập, duy trì một chính phủ mạnh, chống cộng, theo chủ nghĩa quốc gia"; tháng 11-1954, Eisenhower (Ai-xen-hao) cử Colin (Cô-lin) (Tham mưu trưởng lục quân) làm Đại sứ Mỹ tại Sài Gòn, Colin tuyên bố: "Hoa Kỳ chủ trương tăng cường lực lượng quân sự cho miền nam Việt Nam... huấn luyện quân đội miền nam và 90% trang bị sẽ là của Hoa Kỳ"; tháng 2-1955, Mỹ quyết định giao viện trợ quân sự trực tiếp cho chính quyền Diệm, trách nhiệm quân sự chuyển từ phía Pháp sang cho MAAG...

Về phía Ngô Đình Diệm, sau khi được Mỹ đưa về miền nam làm thủ tướng trong chính phủ Bảo Đại, rồi phế truất ông vua bù nhìn này để giành toàn bộ quyền lực, được sự hỗ trợ của Mỹ, Ngô Đình Diệm ra sức cự tuyệt việc thi hành Hiệp định Giơ-ne-vơ (như: tuyên bố "tổng tuyển cử là không thể thực hiện", bác bỏ đề nghị của phía Việt Nam Dân chủ Cộng hòa về tổ chức Hội nghị hiệp thương,...), tiến hành các chiến dịch "tố cộng, diệt cộng", ban hành Luật 10/59 để giết hại những người kháng chiến, yêu nước...

Phớt lờ tính liên tục lịch sử, lại bỏ qua yêu cầu khách quan và toàn diện, nên hầu như Liên Hằng không đề cập tới các sự kiện trên. Nếu đề cập, chẳng hóa ra bài toán đã chuẩn bị trước lời giải của chị ta lại trở nên vô nghĩa. Vì các sự kiện đó và vô số sự kiện tương tự đã diễn ra cả chục năm trước khi Nghị quyết 15 của Đảng Lao động Việt Nam - nay là Đảng Cộng sản Việt Nam - ra đời. Các sự kiện đó là sự thật chứng minh ngay từ đầu những năm 50 của thế kỷ trước, Mỹ đã thực hiện rất nhiều biện pháp trực tiếp, cụ thể để thực hiện âm mưu thay thế Pháp ở Việt Nam.

Trong bối cảnh cách mạng miền nam bị đàn áp tàn bạo, đất nước bị đẩy vào tình huống chia cắt lâu dài,... không còn con đường nào khác, Đảng, Chính phủ và nhân dân Việt Nam đã buộc phải quyết định chuyển hướng chiến lược để đưa sự nghiệp cách mạng vào thời kỳ mới là xây dựng, bảo vệ miền bắc, đấu tranh giải phóng miền nam, thống nhất đất nước. Đây là tình thế "kẻ thù buộc ta ôm cây súng" như ca từ một ca khúc của nhạc sĩ Diệp Minh Tuyền. Đó là cơ sở lý giải tại sao các đời tổng thống Mỹ từ Eisenhower đến Ford (Pho) dù đã triển khai nhiều chiến lược, liên tục "leo thang" chiến tranh lên các tầng nấc cao hơn, tốn kém vũ khí và tiền bạc, làm tổn hại sinh mạng của quân nhân Mỹ nhưng vẫn thất bại, đành phải bỏ rơi "đứa con Việt Nam cộng hòa". Đó là tình thế Liên Hằng không hiểu, hoặc chị ta cố tình không hiểu để biện hộ cho cái ác, cái xấu, đánh tráo sự thật để xuyên tạc sự thật.

Đọc danh sách vô số tổ chức, cá nhân được Liên Hằng liệt kê để cảm ơn sau khi thực hiện cuốn sách, tiếp cận hàng trăm trang ghi chú tài liệu tham khảo, người đọc dễ lầm tưởng công phu nghiên cứu khoa học của Liên Hằng. Song đọc kỹ sẽ thấy đây chỉ là tài liệu khai thác từ một phía và tác giả chỉ chọn tài liệu nào phù hợp với mục đích của mình, rồi xào xáo, nhào trộn các tài liệu này với đủ thứ tin đồn, sự kiện mơ hồ, thông tin không được kiểm chứng để... đoán mò theo kiểu "ắt hẳn" nghĩ thế này, "có lẽ" đã làm thế kia! Bằng thủ pháp bịa đặt, gán ghép, tác giả xưng xưng mô tả quá trình tổ chức, lãnh đạo cách mạng Việt Nam đấu tranh thống nhất đất nước là quá trình thực hiện tham vọng, đầy âm mưu, thủ đoạn, triệt hạ lẫn nhau, hầu như trận đánh nào cũng thất bại (điều này đúng là liều thuốc an thần cho một số người vẫn tự an ủi "đã thắng trong các trận đánh nhưng thua một cuộc chiến tranh"!).

Lối mô tả đó kết hợp với việc coi "chìa khóa chiến thắng" phụ thuộc vào nước ngoài nhằm phủ nhận các nguyên nhân quan trọng nhất đưa tới thắng lợi của nhân dân Việt Nam. Một cách lắt léo, Liên Hằng cố gắng trả lời hai câu hỏi mà chị ta có sẵn đáp án: Việt Nam Dân chủ Cộng hòa hay Mỹ đã gây ra chiến tranh? Ai là người chịu trách nhiệm ở bên gây ra chiến tranh? Với câu hỏi thứ nhất, đã phân tích chỉ rõ sự xảo trá của Liên Hằng. Với câu hỏi thứ hai, việc chị ta tìm mọi cách gán trách nhiệm vào một cá nhân lãnh đạo của Việt Nam là hết sức kỳ quặc, vì người viết hoàn toàn không tìm hiểu bản chất, tính chất, nguyên tắc tổ chức của cách mạng Việt Nam.

Bởi nhấn mạnh vai trò quan trọng của cá nhân, song cách mạng Việt Nam khẳng định nhân dân mới là lực lượng có vai trò quyết định trong tiến trình cách mạng. Nếu không có khối đoàn kết toàn dân tộc, thiếu niềm tin vào lý tưởng, thiếu ý thức tự tôn, thiếu tinh thần sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do thì nhân dân Việt Nam đã không thể đương đầu, đánh bại đội quân có sức mạnh vật chất mạnh hơn gấp nhiều lần. Với các phẩm chất ấy, hàng triệu thanh niên đã vượt Trường Sơn ra trận, hàng vạn bà mẹ đã tiễn người con duy nhất vào quân ngũ, hàng vạn người đã làm nên hình ảnh cao đẹp với khăn rằn, mũ tai bèo, khẩu súng trong tay của nữ du kích miền nam...

Viết cuốn sách Cuộc chiến của Hà Nội, xét cho cùng, Liên Hằng cũng không thoát khỏi "vòng kim cô" của xu hướng biện hộ cho thất bại vốn là nỗi cay đắng của một số người ở đất nước mà chị ta là công dân.

Chỉ có điều không hiểu vì sao BBC, VOA, RFA,...không nhận ra điều đó, mà còn tiếp tay cho những phát ngôn xằng bậy? Chẳng lẽ họ không biết ngay sau khi cuốn sách ra đời, trong bài Những gì đã thực sự xảy ra tại Việt Nam: miền bắc, miền nam, và sự thất bại của Mỹ,tác giả F. Logvall (P.Lốc-van), thuộc Đại học Cornell (Mỹ), thẳng thừng nhận xét: "Cuộc chiến của Hà Nội chỉ đóng góp một cách rất hạn chế cho các nghiên cứu có tính chất xét lại về cuộc chiến...

Tác phẩm này rốt cuộc đã không hề thách thức quan điểm thịnh hành hiện nay cho rằng Mỹ và đồng minh nam Việt Nam luôn phải đối đầu với các bất lợi trường kỳ trong cuộc chiến. Sự tận tụy hy sinh, sự kiên trì không thể lay chuyển, khả năng chiến đấu tài tình của đối phương, từ đầu chí cuối là phi thường... Trong khi đó, chính phủ Sài Gòn đã bị què quặt từ đầu vì ba khuyết tật chính mà không sự can thiệp nào của Mỹ có thể khắc phục: sự yếu kém của một quân đội chuyên nghiệp, tham nhũng tràn lan, thiếu hậu thuẫn của dân chúng"!

VŨ HỢP LÂN-nhân dân điện tử

Read more…

ĐÁNH BÙN SANG AO

15:33 |


Viễn

Thuận theo quy luật, cứ đến những ngày cuối tháng 4 là những luận điệu xuyên tạc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc lại xuất hiện nhan nhản. Năm nay kỷ niệm tròn 40 năm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước nên các luận điệu này càng xuất hiện nhiều hơn, dày đặc hơn. Và ngoài những thủ đoạn, luận điệu tuyên truyền xuyên tạc quen thuộc, truyền thống thì năm nay, thấy có một thủ đoạn nham hiểm mà các tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí với Việt Nam sử dụng rất nhiều đó là lợi dụng chiêu bài “hòa hợp, hòa giải” dân tộc.

Ngay những ngày này nếu như các bạn theo dõi trên trang mạng của đài RFA, hay BBC thì thấy đầy rẫy các luận điệu xuyên tạc ý nghĩa của sự kiện 40 năm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước dưới chiêu bài hòa hợp, hòa giải dân tộc.

Núp dưới chiêu bài “hòa hợp, hòa giải” họ cho rằng để hòa hợp cần hóa giải hận thù. Mà hóa giải hận thù bằng cách nào. Bằng cách xây dựng các tượng đài vinh danh tất cả những người đã ra đi trong cuộc chiến, bao gồm cả những người thuộc quân đội Việt Nam Cộng hòa ngày xưa. Đàn Giải Oan cho những nạn nhân bỏ mạng trên biển cũng như đất liền ở mọi nơi… Bản chất ở đây là họ đòi giải oan, vinh danh cho những người trước đây từng gắn bó với chế độ Việt Nam Cộng hòa.

Lại có người đang lợi dụng chiêu bài “hòa hợp, hòa giải” để tung ra những luận điệu tuyên truyền xuyên tạc lịch sử, cho rằng thắng lợi của chiến dịch giải phóng miền Nam thống nhất đất nước là cuộc chiến ý thức hệ, huynh đệ tương tàn. Từ đó phủ nhận cuộc chiến tranh xâm lược của người Mỹ ở Việt Nam.

Bỉ ổi hơn, như Võ Văn Ái, còn cho rằng để hòa hợp, Đảng Cộng sản Việt Nam cần phải tổ chức một cuộc sám hối:

Ái phát biểu trên chương trình bàn tròn thứ 5 của BBC:

"Điều kiện tiên quyết là Đảng Cộng sản có thể mang lại một tương lai tốt đẹp cho dân chúng Việt Nam là phải có một cuộc sám hối và lấy ngày 30/4 làm ngày sám hối với toàn dân của Đảng cộng sản.

"Đấy là điều tôi thấy là một sự kiện hết sức cụ thể, có thể làm được, nếu Đảng Cộng sản muốn mình là người Việt Nam, muốn xây dựng cho đất nước Việt Nam,"

Rõ ràng đây là những luận điệu xuyên tạc lịch sử, xuyên tạc ý nghĩa của sự kiện 40 năm giải phóng miền Nam thống nhất đất nước

Cuộc chiến tranh xâm lược của người Mỹ đối với Việt Nam là có thật, chính người Mỹ đã thừa nhận cuộc chiến đó.

Chế độ Việt Nam Cộng hòa là chế độ tay sai do Mỹ dựng nên, đã gây nhiều tội ác cho nhân dân. Những người làm việc trong chế độ đó đã phản bội dân tộc, cam tâm làm tay sai cho ngoại bang chống lại lợi ích của đất nước. Sao lại có thể đòi vinh danh những người đó ngang hàng với những liệt sĩ hy sinh vì độc lập, tự do của tổ quốc.

Hòa hợp dân tộc là cần thiết nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc xuyên tạc, bóp méo sự thật lịch sử, đổi trắng thay đen.

Đó là một trò đánh bùn sang ao bẩn thỉu nhằm phục vụ cho các mưu đồ chính trị đen tối.


Read more…

BÀI HỌC NÀO TỪ SỰ VIỆC Ở BÌNH THUẬN

15:31 |



Sự kiện Bình Thuận đang làm nóng dư luận, "công đầu" thuộc về báo chí với sự kiểm soát quá yếu kém của Ban biên tập và các phóng viên thiếu tâm và tầm.

Trước hết, chị đồng ý 2 điểm: (1). Cực chẳng đã, người dân mới phải làm những điều chẳng mấy hay ho là bỏ công việc ruộng đồng để ra đường chặn xe gây áp lực với chính quyền, mà thực chất là với doanh nghiệp để rồi đã bị lợi dụng; (2). Chị cũng đồng ý với googletienlang rằng, "sự kiện Bình Thuận trên thực tế đã bị thổi phồng bởi chính một số cơ quan báo chí. Không hề có chuyện người dân đốt xe, đấp phá khách sạn như một số trang báo điện tử đã đưa".

Cho đến ngày 17/4 vừa qua, người dân đã đồng ý không còn chiếm Quốc Lộ 1 A sau khi ban giám đốc nhà máy Nhiệt Điện Vĩnh Tân II cam kết là sẽ không xả bụi tro than, gây ô nhiễm trầm trọng ảnh hưởng lên đời sống của người dân trong vùng.

Từ cam kết này, có thể thấy, người dân ở đây phản kháng chính doanh nghiệp gây ô nhiễm môi trường sống của họ chứ không phản kháng chính quyền.

Về hình thức, nhiều người lầm tưởng là phản kháng chính quyền, nhưng thực chất, họ phản đối doanh nghiệp và dùng chính quyền để gây sức ép.

Theo dõi nguồn cơn sự kiện, các bạn có thể thấy sự phản đối của người dân đối với doanh nghiệp đã nhen nhóm từ rất lâu vì họ đã phải hứng chịu những trận bão “bụi tro than” khủng khiếp từ bãi tro rộng hơn 64 hécta từ hai tổ máy của nhà máy nhiệt điện thải ra. Bụi tro than đã làm cho cây cối, hoa màu bị hư hại, nguồn nước bị ô nhiễm và quan trọng hơn là phát sinh ra nhiều chứng bệnh về đường hô hấp.

Người dân, đặc biệt là nông dân thôn Vĩnh Phúc nằm sát bãi chứa bụi tro than đã nhiều lần yêu cầu doanh nghiệp và chính quyền can thiệp nhưng không có kết quả.

Ông Nguyễn Duy đã nói với báo Pháp Luật: “Những khi có bão bụi tro, người dân không ăn uống gì được, đồ ăn dọn ra là đóng bụi xám đen, rồi thì không tắm được, không buôn bán hay làm bất cứ gì được”.

Và cuối cùng, điều gì đến sẽ phải đến, 4 giờ chiều ngày 14 tháng 4, vài trăm nông dân tại thôn Vĩnh Phúc đã phải ra đường chặn xe để phản đối ban quản lý nhà máy. Trước sự chây ì của doanh nghiệp, 9 giờ sáng ngày 15/4 đã có hàng ngàn nông dân thuộc hai huyện Tuy Phong và Thuận Nam mang bàn ghế, cây, đá.. chắn ngang quốc lộ 1A, làm tắc nghẽn lưu thông trên một đoạn đường dài 20 km khiến cho hàng trăm chiếc xe bị kẹt không thể di chuyển.

Va chạm đã xảy ra khi lực lượng cảnh sát cơ động cố gắng giải tỏa giao thông. Người dân quá khích đã dùng đến gạch đá, bom xăng tấn công lực lượng cảnh sát cơ động. Từ đây, mâu thuẫn giữa người dân với doanh nghiệp bị đổi hướng thành mâu thuẫn giữa người dân với chính quyền.

Chỉ sau khi Giám đốc nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 2, Đinh Văn Thanh cam kết với người dân sẽ không vận chuyển tro than ra bãi trong vòng 10 ngày, đồng thời tiến hành việc tưới nước, che bạt bãi tro để không phát tán bụi thì người dân mới dừng lại.

Ông cha có câu, "Già lừa ưa nặng" và nó thật đúng trong trường hợp này.

Thực ra, người dân sẽ không phải làm như thế nếu như từ những tháng trước đó, nhà máy giải quyết tốt vấn đề này theo đúng cam kết ngay từ đầu
Sẽ không có chuyện người dân đối đầu với chính quyền nếu như chính quyền sử dụng công cụ pháp luật để yêu cầu doanh nghiệp thực hiện đúng cam kết liên quan đến lợi ích của người dân.

Sẽ không có chuyện vụ việc bị thổi phồng hoặc bị các phần từ cơ hội chính trị lợi dụng để lôi kéo người dân chống lại chính quyền  nếu như các cơ quan có thẩm quyền vì lợi ích của người dân mà kiểm soát sát sao các hoạt động của doanh nghiệp.

Nên nhớ, vụ việc đơn thuần chỉ là xung đột lợi ích giữa người dân với doanh nghiệp. Nhưng nếu giải quyết không tốt, mâu thuẫn này sẽ đổi hướng sang chính quyền, và sẽ tạo điều kiện cho các thế lực thù địch có cơ hội tập hợp quần chúng và tập dượt bạo động để lật đổ chính quyền.

Có lẽ, đây là những bài học lớn cho các cấp chính quyền từ Trung ương tới địa phương trong việc quản lý doanh nghiệp và xã hội.

Hãy nghiêm túc nhìn lại mình trước khi đổ lỗi cho người khác!

Theo Trelang.blogspot.com
Read more…

Việt Nam Cộng Hòa 2012 Việt Nam Cộng Hòa 2012 Việt Nam Cộng Hòa 2012 Việt Nam Cộng Hòa 2012 Việt Nam Cộng Hòa 2012 Việt Nam Cộng Hòa 2012 Việt Nam Cộng Hòa 2012