ĐÔI DÒNG VỀ BÙI THỊ MINH HẰNG

18:21 |


Viễn

Bùi Thị Minh Hằng vốn đã nổi mấy ngày hôm nay lại càng nổi hơn. Nổi bởi vì có những kẻ đứng đằng sau tung hê, cổ xúy, tô vẽ. Nhưng có vẻ như dù giới “rận chủ” cố gắng tô vẽ tới đâu, trát bao nhiêu phấn tới đâu vào mặt cũng không thể che đậy được bản chất xấu xa, bỉ ổi của con người này.

Về Bùi Hằng đã có quá nhiều bài viết vạch trần bản chất của thị. Tôi tạm thời vẽ nên bộ mặt của Bùi Hằng thế này:

Hằng có bản chất lưu manh. Bản chất này thể hiện từ nhỏ khi Hằng là người thường xuyên ăn trộm gạo của mẹ đi bán lấy tiền ăn quà.

Hằng là kẻ vô đạo đức khi năm lớp 9 đã hỗn láo với thầy cô và bị đuổi học.

Hằng là đứa con bất hiếu. Biểu hiện là khi còn nhỏ Hằng đã từng dọa mua bộc phá về cho nổ tung ngôi nhà cả gia đình đang ở vi bị bố mẹ mắng. Không dừng lại ở đấy Hằng còn phát đơn kiện cả mẹ và các em của mình liên quan tới vấn đề chia tài sản Và sự bất hiếu của thị có vẻ lên tới đỉnh điểm khi thị kiếm cớ gây sự chửi bới mẹ già và mang cả ảnh của bố đẻ trên bàn thờ ra đặt ở vỉa hè.

Hằng là người chị không có lương tâm khi luôn đố kỵ, kiện tụng thậm chí thuê xã hội đen gây sự với em mình để kiếm tài sản

Hằng là một ngươi mẹ bất nhân khi sẵn sàng bỏ lại đứa con thơ dại để đi tìm những niềm vui riêng cho mình.

Với bộ mặt xấu xa ấy của Hằng, khi thị vỗ ngực tự xưng là nhà dân chủ, chuyên đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, nhiều người trong đó có Viễn tôi không thể không đặt những câu hỏi lớn:

Thứ nhất, với bản chất bất nhân, bất hiếu của mình, liệu Hằng có đủ cái gọi là lương tâm để đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền. Hằng đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền của ai khi chính thị cũng có những hành vi chà đạp lên các quyền cơ bản của chính bố mẹ và các em của mình

Thứ hai, Hằng xông xáo trong cái gọi là “bảo vệ dân oan”. Rõ nực cười. Đến cả bố mẹ và các em của mình thị còn chẳng thương nữa là đi thương xót cho mấy bà con “dân oan” ở đẩu ở đâu không quen biết. Nếu quả thực Hằng là người có tình thương bao la thế thì đã không phải là đứa con bất hiếu, người chị, người mẹ bất nhân.

Thứ ba, vậy Hằng xông xáo trong các hoạt động chống phá đất nước với đám “rận chủ” là vì cái gì? Câu trả lời duy nhất đó là vì tiền. Hằng chống phá để nhận được những đồng USD từ các tổ chức, cá nhân ác cảm Nhà nước Việt Nam ở nước ngoài. Tham lam, hám lợi đó cũng chính là bản chất của Bùi Hằng từ nhỏ.

Vậy Bùi Thị Minh Hằng có xứng đáng là nhà dân chủ không thưa quý vị? Hay Hằng chỉ xứng đáng làm “rận chủ” thôi?

Thế nên khi Hằng vi phạm pháp luật và bị xử lý cũng là điều dễ hiểu. Có gì đâu mà phải hô hào đấu tranh bảo vệ cho Bùi Hằng. Một con người như vậy có xứng đáng?




Read more…

CÁI NGU CỦA BỌ XÍT (BAUXITE), MẶC LÂM-RFA VÀ GIỚI RẬN

13:09 |


Viễn

Mang danh là một trang “phản biện xã hội” nhưng thực chất trang Bauxite Việt Nam đang là một trong những trang tích cực nhất trong hoạt động tuyên truyền chống Nhà nước Việt Nam. Và có vẻ như Bauxite càng chửi thì càng tỏ ra sự ngu dốt và “bốc mùi” của mình.

Liên tiếp trong mấy ngày gần đây trang Bauxite tập trung viết về cái mẫu lá phiếu tố giác tội phạm mà Công an quận 4, Tp Hồ Chí Minh phát cho nhân dân. Chuyện có gì đâu, chỉ là một cái mẫu phiếu tố giác tội phạm bình thường ấy thế mà mấy anh bọ xít nhao nhao lên sủa nhặng xị ngậu.

Hòa cùng với đám bọ xít là “phóng viên não phẳng” Mặc Lâm của đài RFA cùng một số chị em, cô bác nhà rận trong nước.

Nội dung họ “gâu gâu” nhặng xị là gì. Họ cho rằng với cái mẫu phiếu ấy là một cách đấu tố công khai, rộng rãi với các nhà zân chủ, rằng mẫu phiếu là một sự vi phạm nhân quyền trầm trọng, là một sự bịt miệng dân???????????

Thật nực cười. Sao cái gì họ cũng có thể gắn nó vào vấn đề nhân quyền với dân chủ thế nhỉ. Chỉ là một cái mẫu phiếu thôi mà.

Thì ra họ đang vin vào vấn đề mà Công an quận 4 đề ra trong mục “An ninh chính trị” đó là “Kích động nói xấu chế độ” để cho rằng đó là đấu tố, là cách bịt miệng dân…

Các bạn có thấy buôn cười không? Trong khi tổng cộng trong mẫu phiếu tôi đếm sơ sơ có tới hơn 30 vấn đề công dân có thể tố giác tội phạm như giết người cướp của, mại dâm… thì không thấy mấy ông rận nói gì mà lại chỉ chăm chăm nói về mỗi vấn đề “kích động nói xấu chế độ” để rồi xuyên tạc cả cái mẫu phiếu ấy là sự đàn áp với giới dân chủ.

Hay các nhà zân chủ cũng là những kẻ đâm thuê chém mướn, bảo kê, trốn thuế, mại dâm… nên mới sợ cái mẫu phiếu ấy đến vậy.

Tóm lại “có tật giật mình”. Những con bọ xít và giới rận chuyên làm những điều bất minh và vi phạm pháp luật khi thấy lực lượng Công an đưa một mẫu phiếu tố giác tội phạm thì “nổi da gà”. Điều này lý giải tại sao họ lại sủa nhặng xị ngậu lên như thế quanh một sự việc rất cỏn con và bình thường




Read more…

XIN ĐỪNG XÚC PHẠM NGƯỜI ĐÃ KHUẤT

07:51 |

Viễn

Thượng tướng Phạm Quý Ngọ đã vĩnh biệt cõi nhân gian về với các bậc tiền bối sau một thời gian dài chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác. Trong nghiệp Công an ông là một vị tướng nhưng ông cũng là con người, cũng không thể thoát khỏi cái quy luật nghiệt ngã “sinh, lão, bệnh, tử”. Và ông đã vinh viễn ra đi mãi mãi. Sự ra đi của ông để lại cho bạn bè, người thân và các đồng nghiệp niềm tiếc thương vô hạn.

Vốn dĩ Viễn tôi không định viết về sự ra đi của ông bởi dẫu sao một con người chia lìa cõi trần thế vốn không phải là điều để phân tích, bàn luận nhiều. Thế nhưng từ hôm ông ra đi tới giờ đến hôm nay tôi lại thấy phải cầm bút bởi tôi thấy quá bức xúc trước những hành động xấu xa, thậm chí là bỉ ổi của một số người vẫn tự xưng là các nhà đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, là các bậc “đại trí thức”

Họ, những người mà dân gian vẫn gọi là số “rận chủ” trong nước cộng với những kẻ ác cảm với Nhà nước Việt Nam ở nước ngoài từ hôm thượng tướng Phạm Quý Ngọ ra đi có thể nói chưa một ngày để linh hồn ông được thanh thản. Chúng đã và đang có nhiều bài viết phân tích, mổ xẻ quanh sự ra đi của ông với những dụng ý cực kỳ xấu xa. Có kẻ thì tỏ ra hả hê trước việc ông ra đi. Có kẻ thì nhân dịp này tung ra nhiều bài viết xuyên tạc thân thế, sự nghiệp của ông, hạ uy tín của ông. Lại có kẻ thì lợi dụng việc ông ra đi để xuyên tạc thế này thế khác, gán ghép nó với những mưu đồ chính trị do chính những kẻ đó nghĩ ra nhằm tuyên truyền chống Nhà nước Việt nam.

Tôi biết họ đang cố tình gán ghép giữa lời khai của ông Dương Chí Dũng về người đã “mật báo” tin cho Dũng bỏ trốn với sự ra đi của thượng tướng Phạm Quý Ngọ để trục lợi chính trị. Cần phải khẳng định lại rằng thông tin ông Dũng khai đã được thượng tướng Phạm Quý Ngọ “mật báo” đó mới chỉ là thông tin một chiều từ Dương Chí Dũng. Khi chưa có kết luận chính thức từ phía các cơ quan chức năng có thẩm quyền thì chưa thể kết tội, vu vạ cho thượng tướng Phạm Quý Ngọ bất kỳ vấn đề gì. Lời khai đó có thể đúng hoặc có thể không đúng. Vậy mà những kẻ “ác mồm” đó đang tuyên truyền theo kiểu “như đúng rồi”, đúng chính xác là thượng tướng Ngọ có liên quan tới việc Dương Chí Dũng bỏ trốn.

Mặt khác cũng cần khẳng định rằng cho đến bây giờ thượng tướng Phạm Quý Ngọ vẫn là người đã có nhiều đóng góp, công sức cho sự nghiệp bảo vệ trật tự an toàn xã hội. Trong thời gian công tác ông đã cùng với đồng đội lập nên bao chiến công trong sự nghiệp đấu tranh phòng chống tội phạm bảo vệ sự bình yên của nhân dân. Những đóng góp đó của ông nói gì thì nói vẫn không ai có thể phủ nhận.

Người Việt nam thường có câu “nghĩa tử là nghĩa tận”. Nay với việc thượng tướng Phạm Quý Ngọ đã ra đi nhưng giới “rận chủ” và các tổ chức, cá nhân ác cảm Nhà nước Việt Nam vẫn cố tình xuyên tạc, đơm đặt những vấn đề xấu thì có lẽ họ là những người không có lương tâm. Những kẻ như vậy mà cứ tự xưng là nhà dân chủ, nhân sĩ, trí thức nghe chừng là điều quá vớ vẩn.



Read more…

UCRAINA-ĐẤT NƯỚC CỦA NHỮNG CUỘC "CÁCH MẠNG MÀU"

11:01 |


Viễn


Ucraina, một đất nước có vị trí địa chính trị quan trọng do đó luôn là mục tiêu “nhòm ngó”, “lôi kéo” của các nước lớn đặc biệt là Mỹ, các nước EU và Nga. Ucraina nghiêng về phía nào điều đó phụ thuộc phần lớn ở người đứng đầu Chính phủ. Do đó không quá lời khi nói rằng Ucraina luôn là một mục tiêu trọng điểm để các nước lớn tiến hành “cách mạng màu”, đặc biệt là đối với Mỹ và các nước EU.


“Cách mạng màu”, đó là thuật ngữ để chỉ những kịch bản lật đổ các chính phủ đương nhiệm không đi theo quỹ đạo của các nước lớn với các công cụ mềm như kinh tế, ngoại giao và không dùng nhiều đến sức mạnh quân sự. Về lý thuyết thì tất cả các nước lớn đều có thể là đạo diễn tiến hành một cuộc “cách mạng màu” đối với một nước nhỏ khác không đi theo quỹ đạo của mình. Tuy nhiên thực tiễn cho thấy từ khi “cách mạng màu” xuất hiện thì đạo diễn chủ yếu của nó là Mỹ, các nước EU và nhằm vào lật đổ các chính phủ không đi theo cây gậy chỉ đường của Mỹ, EU. Và Ucraina là một đất nước mà Mỹ, EU luôn nhắm vào để tiến hành “cách mạng màu”.


Còn nhớ vào năm 2004, Mỹ và EU đã dàn dựng cuộc “cách mạng màu thứ nhất” để tiến hành lật đổ tổng thống Kuchma, một nhân vật được coi là khó bảo đối với Mỹ và lại có xu hướng thân Nga. Cuộc “cách mạng” này được đặt dưới cái tên mỹ miều “Cách mạng màu da cam”. Để tiến hành được cuộc cách mạng màu này ngay từ năm 1993 Mỹ đã dành rất nhiều công sức đầu tư vào nhân vật Yushenko, xây dựng vị thế chính trị cho nhân vật này với tư cách là thủ lĩnh của phong trào đối lập. Trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2004, phe đối lập bao gồm đảng “Ucraina của chúng ta” của Yushenko và lực lượng cánh hữu “Beauty” của nữ chính trị gia Yulia Timoshenko được Mỹ và EU hậu thuẫn với nòng cốt là Phong trào thanh niên dân chủ hướng châu Âu “Pará” do Yushenko lập ra theo bài bản và kinh nghiệm của phong trào “Otpor” ở Nam Tư và phong trào cấp tiến “Kmara” ở Gruzia đã tiến hành đấu tranh nghị trường, biểu tình bạo loạn chính trị nhằm giành chính quyền. Hoạt động biểu tình kéo dài 17 ngày, từ 22/11 (từ sau bầu cử vòng 2) đến 8/12/2004, khi Quốc hội thông qua các nội dung có tính chất thỏa hiệp giữa các bên, dẫn đến bầu cử lại vòng 2 (26/12/2004) và Yushenko giành thắng lợi, lên làm tổng thống. Cuộc “cách mạng cam thắng lợi”

Lần này, vào năm 2014 khi mà Ucraina đặt dưới sự lãnh đạo của tổng thống Yunakovich lại có xu hướng hướng về Nga, khước từ lời mời gia nhập EU thì ngay lập tức Mỹ và EU lại đạo diễn để tiến hành cuộc “cách mạng màu lần 2”. Cuộc cách mạng này chỉ khác cuộc “cách mạng cam” là không rơi vào thời điểm bầu cử còn lại từ kịch bản cho tới cách thức tiến hành cũng không khác gì cuộc cách mạng màu lần 1. Lực lượng nòng cốt cho “cách mạng màu” cũng là lực lượng đối lập. Hình thức cũng là biểu tình phản đối chính phủ thậm chí là bạo loạn. Mỹ và EU vẫn đóng vai trò là chủ thể đạo diễn. Mỹ thông qua các cơ quan đặc biệt của mình chỉ đạo lực lượng biểu tình phải làm sao để các cuộc biểu tình diễn ra nhanh, mạnh hơn, tính chất quyết liệt hơn thậm chí là phải biến thành bạo lực để đẩy đất nước Ucraina rơi vào tê liệt hòng gây sức ép lên chính quyền của tổng thống đương nhiệm. Đồng thời Mỹ, EU sử dụng sức mạnh kinh tế không ngừng đưa ra những lời đe dọa đối với đất nước Ucraina, kích động nhân dân Ucraina phải khẩn trương lật đổ tổng thống đương quyền nếu như không muốn bị trừng phạt. Và kết quả cuối cũng là gì? Quốc hội phế truất tổng thống đương nhiệm và chắc chắn sẽ lại là một nhân vật khác thân Mỹ và EU lên cầm quyền.

Những vụ bạo lực, người chết, người bị thương, kinh tế đình trệ do ảnh hưởng của khủng hoảng chính trị… những thiệt thòi đó ai chịu. Đương nhiên nhân dân Ucraina phải chịu. Còn ai được lợi. Đương nhiên đó là những đạo diễn nước ngoài. Và không ai khác ở đây chính là Mỹ và EU.

Với nhân dân Việt Nam chắc chắn chúng ta không muốn những cuộc “cách mạng màu” như thế này diễn ra bởi hơn ai hết chúng ta biết rõ cái giá phải trả cho nó là quá đắt đối với đất nước.






Read more…

NHỮNG KẺ ÁC MỒM ĐANG CỐ TÌNH XUYÊN TẠC MỘT CHỦ TRƯƠNG ĐÚNG

10:59 |


Viễn

Ác mồm, đó là từ dùng để chỉ những người điêu ngoa, tráo trở, không nói có, có nói không miễn là đạt được mục đích của mình. Mà nhân gian hiện nay có vẻ nhưng những kẻ ác mồm đang ngày càng nhiều.

Quốc hội Việt nam vừa quyết định tạm dừng chủ trương lấy phiếu tín nhiệm. Ngay lập tức một loạt các nhà “rận chủ” cũng như các hãng truyền thông ác cảm Nhà nước Việt Nam nhao nhao lên viết liên tục nhiều bài phân tích, mổ xẻ quyết định này. Và đương nhiên hướng viết của họ là xuyên tạc quyết định này, cho rằng quyết định này là một bước “thụt lùi” của dân chủ, là “đáng tiếc”, là Bộ chính trị chỉ đạo Quốc hội làm vậy để bảo vệ sự độc quyền lãnh đạo, là bao che cho các cán bộ quan liêu, tham nhũng…

Trước hết cần phải khẳng định rằng họ đang cố tình nói chệch bản chất của sự việc để phục vụ cho mục đích tuyên truyền chống Nhà nước Việt nam. Không phải Quốc hội dừng vĩnh viễn hoạt động lấy phiếu tín nhiệm mà Quốc hội chỉ tạm dừng việc lấy phiếu để chỉnh lý, sửa đổi một số quy định, vấn đề không phù hợp sau đó sẽ tiến hành tiếp. Dừng vĩnh viễn và tạm dừng là hai vấn đề khác nhau hoàn toàn.

Thứ hai, chủ trương lấy phiếu tín nhiệm đối với các chức danh lãnh đạo do quốc hội bầu là một chủ trương hoàn toàn đúng đắn. Điều này thể hiện bản chất dân chủ của Nhà nước Việt Nam, thể hiện vai trò giám sát của nhân dân đối với các chức danh lãnh đạo. Quốc hội Việt nam là đại biểu của nhân dân do đó chắc chắn không có việc quốc hội chấm dứt việc lấy phiếu tín nhiệm mà chỉ là tạm dừng. Các tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí với Việt Nam đang cố tình đánh đồng giữa hai vấn đề này.

Thứ ba, việc một chủ trương, chính sách ban ra sau đó phải bổ sung, điều chỉnh là điều hết sức bình thường. Khi ban hành chủ trương có thể cơ quan ban hành chưa lường hết được những biến động phong phú và đa dạng của thực tiễn. Do đó khi đi vào thực tiễn, được thực tiễn kiểm nghiệm thì mới lộ ra những điểm chưa hợp lý và đương nhiên cơ quan ban hành phải điều chỉnh. Nhà nước nào cũng vậy chứ đâu phải chỉ riêng Việt Nam. Chủ trương lấy phiếu tín nhiệm cũng như vậy. Đó là một chủ trương đúng nhưng các quy định khi triển khai trong thực tiễn lại xuất hiện những điểm chưa hợp lý do đó Quốc hội quyết định tạm dừng để chỉnh lý, sửa đổi lại cho phù hợp. Điều đó là hoàn toàn đúng đắn.


Tóm lại, giới rận chủ cũng như các tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí với Nhà nước Việt Nam ở nước ngoài đang cố tình làm cho một việc vốn dĩ bình thường trở nên bất thường để chống phá Việt Nam. Thiết nghĩ nếu họ có tư trọng hãy chấm dứt những hoạt động xuyên tạc như vậy.

Read more…

ĐẶNG XƯƠNG HÙNG HÃY HỌC LẠI BÀI HỌC CỦA TRẦN KHẢI THANH THỦY

13:12 |


Viễn

Đặng Xương Hùng trốn ra nước ngoài và đang tìm mọi cách xin tỵ nạn chính trị. Đồng thời để phục vụ cho việc đó anh ta đang không ngừng đưa ra những lời lẽ vu cáo, xuyên tạc, xúc phạm quốc thể, xúc phạm quốc gia, dân tộc. Mong ước lớn nhất của anh ta lúc này là có được một tấm vé tỵ nạn chính trị để sinh sống bên trời Tây.

Những tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí với Nhà nước Việt Nam cũng như số zân chủ trong nước đang không ngừng tung hô, cổ vũ, kích lệ cho hành động của Đặng Xương Hùng đồng thời tâng bốc anh ta lên trời xanh. Một số ông chủ ngoại quuốc chắc chắc cũng đã hứa là sẽ mở hầu bao nuôi dưỡng Hùng. Và có lẽ chính Hùng cũng đang ảo tưởng rằng mình đang là một nhân vật vĩ đại, là nhân vật được sự sủng ái đặc biệt của các anh bên ngoại quốc.

Có lẽ Đặng Xương Hunng có điều kiện đi Tây nên bị choáng ngợp trước vẻ ngoài hào nhoáng của các nước trời Tây. Hay Hùng đang bị những lời có cánh kia làm cho mê muội hay còn vì mục đích, lý do nào khác mà Hùng quyết tâm trốn ở lại nước ngoài. Thế nhưng có lẽ Đặng Xương Hùng đã quên bài học của Trần Khải Thanh Thủy vì thế Viễn thấy cần phải nhắc lại với anh ta đôi lời.

Cũng như Đặng Xương Hùng, trước đây Trần Khải Thanh Thủy cũng rất tích cực hoạt động chống phá đất nước. Và chị ta cũng nhận được bao nhiêu lời đường mật, có cánh, tâng bốc từ các anh ở ngoại quốc từ các ông chủ Mỹ cho tới các anh Việt Tân. Nào là nhà văn vĩ đại, nhà dân chủ tầm cỡ… Và “gái có công, chồng không phụ”, nhờ những hoạt động chống phá đất nước của mình Thủy nhận được vô số tiền từ các anh “ở bển” gửi về. Thế nhưng khi Trần Khải Thanh Thủy sang Mỹ định cư, không còn nhiều điều kiện chống phá đất nước Việt Nam nữa ngay lập tức các anh cắt ngay nguồn tài trợ khiến cho Thủy phải rơi vào cảnh điêu đứng, phải bám trụ sống qua ngày đoạn tháng. Bản chất của các anh là “vắt chanh bỏ vỏ thôi”, khi thấy không còn giá trị lợi dụng nữa thì “đường ai nấy đi thôi” chứ tốt đẹp gì. Đến nỗi mà Trần Khải Thanh Thủy tức phát điên phải viết liền mấy bài vạch rõ bộ mặt xảo trá của các anh Việt Tân cơ mà.

Trần Khải Thanh Thủy sáng mắt ra thì đã muộn. Giờ đây Thủy đang nuối tiếc cuộc sống yên bình nơi quê hương với nỗi nhớ nhà da diết. Trần Khải Thanh Thủy đang ước: giá như, giá như mình không phản bội đất nước, không nghe theo lời kích động, tâng bốc của các anh bên ngoại quốc thì đâu ra nông nỗi thế này, thân cô thế cô, hiu quạnh nơi đất khách quên người. Đến nỗi thời khắc tết âm lịch cổ truyền đến, Thủy ngồi một mình hồi tưởng về hương vị của chiếc bành chưng, thịt mỡ, dưa hành mà nước mắt tuôn trào như suối.

Bài học của Trần Khải Thanh Thủy vẫn còn nóng hổi, không biết Đặng Xương Hùng có biết không? Hùng ra trời tây rồi đến khi hết giá trị giá trị các anh “ở bển” lại vất Hùng vào sọt rác.

Hoặc có thể Hùng biết nhưng với bản chất phản bội, cơ hội của mình Hùng vẫn nhất quyết đi bám đít các anh ngoại quốc.

Hoặc cũng có thể Hùng quyết ở lại nước ngoài bởi anh ta đã trót “nhúng chàm” quá nhiều với những hành động chống phá, phản bội đất nước. Những hành động mà có lẽ chỉ có Hùng biết rõ vì anh ta là người nắm giữ trong tay nhiều tài liệu quan trọng khi anh ta công tác tại Bộ Ngoại giao.







Read more…

HẢI CHIẾN HOÀNG SA-NHỮNG NGHI VẤN LỚN

13:11 |

                                Chu Ân Lai và Richard Nixon tại Trung Quốc

Cumoi@

Như đã trình bày trong các phần trước, tuy chính phủ Mỹ chưa giải mật và cho công bố tất cả các văn kiện chính trị trong lịch sử thời kỳ Chiến tranh Việt Nam, đặc biệt là giai đoạn Mỹ - Trung bắt tay chống Việt - Xô, nhất là những chuyến đi đêm và những thông tin, văn kiện liên quan trực tiếp đến hải chiến Hoàng Sa, nhưng căn cứ trên các cơ sở hợp lý sau đây thì chúng ta có thể nhận định rằng Mỹ chính là thủ phạm phía sau đã tặng món quà Hoàng Sa cho Trung Quốc, và sử dụng món lễ vật này để thắt chặt quan hệ với "người bạn mới", và đồng thời mượn tay người "bằng hữu mới" này để chống phá, quấy rối, hay ít nhất kiềm chế Liên Xô, trong bối cảnh chiến tranh lạnh tranh bá giữa hai thế lực siêu cường Xô - Mỹ.


Có những "tay trong" nghe lệnh Mỹ "bán độ" cho Trung Quốc?
Ngoài nghi vấn mà nhiều người, nhiều nguồn đã nêu ra ở các kỳ trước, dưới đây là danh sách tóm lược các cơ sở nghi vấn:
- Làm sao Mỹ có thể tặng Hoàng Sa cho Trung Quốc? .... Năm 1974, một phần miền Nam Việt Nam, bao gồm Sài Gòn và Hoàng Sa, về mặt quyền lực, mức độ ảnh hưởng, cả về chính trị, quân sự, kinh tế, và cả văn hóa, thực tế đang là một thuộc địa kiểu mới của Hoa Kỳ. Không có thực binh chiến đấu Mỹ mặc đồng phục trực tiếp chiến đấu không có nghĩa ngụy quyền Nguyễn Văn Thiệu là độc lập với Mỹ, như đã chứng minh ở các phần trên. Như vậy, Mỹ đủ điều kiện và khả năng tặng Hoàng Sa cho Trung Quốc.
Ngụy Sài Gòn như quá nhiều nguồn tin và dẫn chứng đã chỉ ra, nó không thể sống nếu không có Mỹ, như trước đây nó đã không hình thành nếu không có Pháp. Làm thế nào khi sự sống của ông hoàn toàn phụ thuộc 100% vào tay một thằng khác, nó trả tiền cho ông, nó nuôi ông ăn, nó chưa buông ông ra mà chỉ nới lỏng giảm viện trợ một chút là ông đã lao đao xanh mặt đứng không vững, rồi sau đó sụp đổ, mà ông có thể giữ nghiêm mặt bảo rằng ông là một "quốc gia độc lập", "nhà nước độc lập"? Nếu ông thật sự nghĩ, thật sự tin như vậy thì chỉ có thể là ông đã mắc phải triệu chứng rối loạn nhân cách tránh né (avoidant personality disorder-AvPD), né tránh sự thật khách quan.
Bây giờ Mỹ thử biếu Trường Sa của một nước Việt Nam độc lập cho Trung Quốc thử xem? Liệu có biếu được không? Trường Sa có mất không? Ngày nay Mỹ muốn biếu Trường Sa cho Trung Quốc cũng không thể biếu được. Đó là sự khác nhau dễ thấy nhất giữa một quần đảo của một quốc gia độc lập và một quần đảo thuộc địa.
- Mỹ tặng Hoàng Sa cho Trung Quốc để làm gì? .... Bối cảnh thế giới lúc bấy giờ đang là cuộc chiến tranh lạnh giữa Hoa Kỳ và Liên Xô và quan hệ Trung - Xô đang chia rẽ sâu sắc. Mỹ tranh đua với Liên Xô địa vị siêu cường chủ đạo của thế giới. Trung Quốc thì ganh đua với Liên Xô địa vị đàn anh đứng đầu cộng đồng các nước XHCN.
Từ nhu cầu lợi ích và toan tính chiến lược của mỗi bên, Trung - Mỹ từ năm 1972 đã xích lại gần nhau, quan hệ như bằng hữu, tăng cường chống Liên Xô, đồng thời Trung Quốc cũng bắt đầu có dấu hiệu phản bội sau lưng Việt Nam.
Ở một trọng điểm nhỏ hơn, bối cảnh khu vực Đông Dương lúc bấy giờ đang là cuộc chiến tranh nóng giữa Hoa Kỳ và Việt Nam. Mặc dù thực binh chiến đấu mặc quân phục không còn trực tiếp chiến đấu trên chiến trường, nhưng các sĩ quan và quân nhân Mỹ khoác thường phục và khoác áo "tùy viên quân sự" vẫn còn đó. Vùng tạm chiếm ở miền Nam vẫn đầy người Mỹ. Mỹ vẫn nuôi dưỡng ngụy quân, ngụy quyền Sài Gòn.
Trên thực tế, đây là giai đoạn họ cố gắng gặt hái thành quả của chiến lược Phi Mỹ hóa - Việt Nam hóa chiến tranh. Nghĩa là "thay màu da trên xác chết".... Tôi không đánh nữa mà tôi phân công cho anh đánh. Tôi không quản lý nữa mà anh làm CEO, làm giám đốc quản lý cho tôi. Tôi cung cấp tiền bạc và các trang bị cần thiết cho anh.
Với 2 mâu thuẫn chiến lược tầm lớn và nhỏ, ở tầm chiến lược toàn cầu và chiến lược khu vực, chống Việt Nam và Liên Xô, chống lại những quyền độc lập, tự quyết, thống nhất, hòa bình của Việt Nam, và chống lại tầm ảnh hưởng phát triển của Liên Xô trên trường quốc tế, Hoa Kỳ mặc nhiên có 2 lợi ích lớn lúc này.
Đó là 1. Chống Việt Nam, Mỹ vẫn còn nuôi dưỡng và chỉ đạo chính quyền bù nhìn, mọi việc của ngụy quyền đều phụ thuộc 100% vào ý chí Mỹ, như vậy cho thấy họ không hề bỏ rơi cuộc chiến. Chính phủ Mỹ trong thời gian 1973-1975 luôn luôn tìm đủ mọi cách vận động, thuyết phục Lưỡng viện Mỹ tăng cường viện trợ cho Nguyễn Văn Thiệu. Nói cách khác, Mỹ vẫn chưa chịu thua trong cuộc Chiến tranh Việt Nam.
2. Chống Liên Xô, đây không hẳn là một cuộc chiến tranh ý thức hệ, mà chủ yếu là một cuộc chiến tranh giành lợi ích, quyền lực, và địa vị bá chủ thế giới, tranh đua và so găng quyền lực mềm (soft power) trên thế giới.
Và trong cái nền tảng đó, vào thời đó, Mỹ vẫn có chính sách nhất quán chống CNXH, chống cộng sản, việc bắt tay, nhượng bộ, hay làm lành chỉ là chiến thuật tạm thời, nhằm phục vụ cho các chiến lược lớn.
Do đó, Mỹ cũng thừa cơ muốn chia rẽ quan hệ Việt - Trung và quan hệ Trung - Xô, chia rẽ khối XHCN châu Á. Vận động và mượn tay Trung Quốc vừa phản Việt Nam vừa chống Liên Xô. Lúc đó tình hình chiến trường Việt Nam đang không thuận lợi cho Mỹ. Còn Hoàng Sa thì ở quá xa đất liền VN. Hoàng Sa lúc này là vô dụng đối với Mỹ.
Bà Monique Chemillier-Gendreau, nữ giáo sư thạc sĩ ngành công pháp và chính trị học của trường Đại học Paris VII - Denis Diderot của Pháp, trong sách Sovereignty over the Paracel and Spratly Islands (Chủ quyền trên quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa) do Springer xuất bản năm 2000, đã ghi nhận vào ngày 14/1/1974 ngoại trưởng Trung Quốc tuyên bố về chủ quyền "của họ" trên quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa....Động thái này xảy ra chỉ 3 ngày sau khi Ngoại trưởng Henry Kissinger của Mỹ rời khỏi Trung Quốc vào ngày 11/1/1974.
Như vậy, Mỹ cần mối quan hệ với Trung Quốc, để thực hiện các chiến lược đó, Hoàng Sa là một lễ vật rẻ mạt dành cho Trung Quốc để đổi lấy các lợi ích chiến lược nói trên. Xét theo lợi ích Mỹ thì đó chính là động cơ của Mỹ.
- Mỹ làm cách nào tặng Hoàng Sa cho Trung Quốc? Câu trả lời là: "Hải chiến Hoàng Sa". Nếu đặt giả thuyết Mỹ đúng là muốn tặng Hoàng Sa cho Trung Quốc, thì "hải chiến Hoàng Sa" chính là phương án thực hiện. Giả thuyết này đưa chúng ta tới câu hỏi: Trong hải chiến Hoàng Sa có những dấu hiệu nghi vấn nào?
Và dưới đây là những nghi vấn mà các nhân chứng đã phát hiện:
1 - Tàu HQ-5 của hải quân Sài Gòn bắn vào tàu đồng đội HQ-16. Trung tá Lê Văn Thự, thuyền trưởng tàu HQ-16, kể lại trong bài hồi ức "Sự thật về trận hải chiến Hoàng Sa" trên báo Thời Luận, Los Angeles: "Bắn vào tàu Viên đạn vẫn còn tốc độ di chuyển, xướt qua một góc máy điện, xuyên đứt tay Trung sĩ điện khí Xuân kế đó rồi chui vào kho điện khí ở một góc hầm máy và nằm ở đó. May là viên đạn không nổ, chứ nổ thì HQ-16 chìm tại chỗ! Lấy được viên đạn ra, toán tháo gỡ đạn dược ngạc nhiên cho biết rằng viên đạn “made in USA” và cỡ 127 ly. Sau này truy ra mới biết là đạn do HQ-5 bắn."
Họ bắn "lầm" nhưng lại "bắn lầm" rất "khôn", bắn vào tàu ông Lê Văn Thự là người thật thà nhất, nếu ông còn sống thì ông sẽ phanh phui ra nhiều chi tiết rất khó nghe, và tàu của ông bị bắn thật, may mắn đạn không nổ, ông còn sống đến nay và đúng là đã phanh phui ra nhiều khuất tất phía sau sự kiện hải chiến Hoàng Sa này.
2 - Một cuộc hải chiến kỳ quái. Trong hồi ức của mình, ông Lê Văn Thự nói rõ mặc dù 4 tàu của hải quân Sài Gòn lúc đó được đặt dưới sự chỉ huy của đại tá Hà Văn Ngạc, tuy nhiên, ông Thự chỉ tiếp nhận duy nhất lệnh đổ bộ người nhái của ông Ngạc lên đảo Quang Hoà. Từ đó cho đến khi kết thúc trận chiến, ông Thự không nhận được bất kỳ một lệnh nào của ông Ngạc, đồng thời, trong tường thuật của ông cũng thể hiện chỉ có 2 tàu HQ-10 và HQ-16 tác chiến, không có sự hỗ trợ của HQ-4 và HQ-5.
Bên cạnh đó, trong bài viết thứ nhất của mình, ông Thự khẳng định: "Sự thật HQ-4 và HQ-5 chẳng bị trầy một mảnh sơn nào cả. Cả Hải quân đều biết. Vì thế cho nên chỉ một mình HQ-16 được tiếp đón ở Sài Gòn và gắn huy chương chứ không có Đại tá Ngạc hay HQ-4 và HQ-5". Trong bài viết thứ hai, ông tái khẳng định: "Trong khi HQ16 di chuyển ra vào lòng chảo quần đảo Hoàng Sa trong 2 ngày đó, tôi không thấy HQ4, HQ5 trong tầm nhìn của tôi.... Tôi không biết hoạt động của HQ4, HQ5 nhưng tôi biết chắc là họ không tham chiến vì họ ở rất xa trận chiến. Đó là sự thật."Như vậy vai trò của 2 tàu HQ-4 và HQ-5 trong trận chiến này là gì?
Ông Thự cho biết trận hải chiến này chỉ có 2 tàu thuộc Phân đội II và 3 trong 4 tàu của Trung Quốc tham chiến. Tàu Nhật Tảo HQ-10 chỉ bị thiệt hại nhẹ (đám cháy nhỏ ở khu vực buồng chỉ huy có thể dập bằng bình CO2 nhưng không có ai dập) lại bị đánh chìm.
Với số lượng tàu và vũ khí, hỏa lực áp đảo 3 tàu Trung Quốc tham chiến (các tàu HQ-5, HQ-10, HQ-16 đều có vũ khí mạnh hơn 3 tàu của Trung Quốc, tàu HQ-4 các súng đều sử dụng bằng điện, tốc độ bắn nhanh, radar có tầm xa, vận tốc chiến hạm cao). Tàu HQ-4 là phù hợp cho tác chiến trên biển nhất. Nhưng HQ-4 lại không tham chiến, HQ-5 thì lại bắn vào HQ-16, bên cạnh đó, ông Thự nghi ngờ là hộ tống hạm Nhật Tảo HQ-10 có thể bị trúng đạn do tàu đồng đội HQ-5 bắn vào. Như vậy, với khoảng cách khá xa giữa các tàu tham chiến lý do nào HQ-5 lại "bắn lạc" vào đồng bạn?
Ông Thự viết nguyên văn trong bài hồi ức "Sự thật về trận hải chiến Hoàng Sa": "Trận chiến Hoàng Sa rất giản dị, chẳng có chiến thuật gì rắc rối, phức tạp cả. Tôi chỉ khai thác sơ hở của ba chiến hạm Trung cộng tập trung một chỗ trong lòng chảo để tấn công. Nếu thủy thủ đoàn HQ-16 và HQ-10 có kinh nghiệm tác xạ, HQ-16 không bị trúng đạn của HQ-5 và Hạm trưởng HQ-10 không bị thương thì chắc chắn ba tàu Trung cộng phải bị đánh chìm. Tôi còn nghi vấn về Hạm trưởng HQ-10 bị thương là do đạn thời chỉnh của Trung cộng hay của HQ-5, HQ-4?"
Xin lưu ý tuy tàu hộ tống Nhật Tảo HQ-10 là tàu yếu nhất hạm đội, không phù hợp lắm cho hải chiến (3 tàu kia là tàu khu trục), nhưng vẫn to lớn gấp đôi những tàu Trung Quốc tham chiến. Về hỏa lực thì Nhật Tảo HQ-10 không hề kém các tàu mạnh nhất của hải quân Trung Quốc, nhất là các tàu Trung Quốc tham chiến, và vượt trội lớp Project 122bis - mã tên NATO Kronshtadt class của hải quân Trung Quốc. Chỉ riêng đám pháo liên thanh 40mm của nó đã có thể áp đảo nhóm tàu rà mìn và tàu cá vũ trang của Trung Quốc.
Cựu sĩ quan tác chiến điện tử của quân đội Sài Gòn Đỗ Văn Thọ cho biết "HQ-10 đã bị hỏng máy, gặp nhiều trở ngại kỹ thuật, mà còn không chịu thay thế", đây cũng chính là hiện tượng mà trung úy Hồ Hải gọi là "cử tàu què ra trận".
Theo hạm trưởng Lê Văn Thự quan sát thì Trung Quốc không có súng đại liên và máy truyền tin đơn vị. Theo ông, điều này cho thấy là Trung Quốc đã biết trước là sẽ không có thể xảy ra sự kháng cự đáng kể nào từ phía Sài Gòn. Ông cho biết hải quân Sài Gòn đã bị áp đảo và kháng cự yếu ớt, ngoài ra Trung Quốc chỉ sử dụng một lực lượng vừa đủ để đoạt lấy Hoàng Sa. Trong khi đó, HQ-4 là tối tân nhất, các súng đều sử dụng bằng điện, tốc độ bắn nhanh, radar có tầm xa, vận tốc chiến hạm cao. Nhưng HQ-4 lại không xung trận.
Ông còn cho biết trước khi hải chiến Hoàng Sa xảy ra thì Sở Phòng vệ Duyên Hải của hải quân Sài Gòn tại Đà Nẵng có loại tàu PT chuyên đi bắn phá miền Bắc VN, là loại chiến hạm thích hợp nhất cho trận chiến Hoàng Sa. Nhưng Hoa Kỳ đã thu hồi lại loại tàu này khi họ rút quân khỏi Việt Nam năm 1973, trước ngày trận chiến Hoàng Sa xảy ra vào tháng 1 năm 1974.
Như vậy, 2 tàu HQ-4, HQ-5 sau khi bắn vô hiệu hóa (đáng lẽ đã chìm) tàu HQ-16 và đã bỏ chạy để lại tàu hộ tống yếu nhất HQ-10 mà trung úy Hồ Hải gọi là "tàu què" (do đang bị hỏng chưa được sửa) cho Trung Quốc "thắng". Và điều đáng nghi ngờ nữa là quân đội Sài Gòn để lại tàu HQ-10, chẳng những là tàu yếu nhất, nhỏ nhất trong 4 tàu, vốn lại còn đang hỏng, mà nó còn là một tàu hộ tống (hộ tống hạm), không thích hợp để đánh trận như 3 tàu kia (khu trục hạm).
"Hội Bạch Đằng" ở San Jose tự sưu tầm tài liệu và thực hiện một DVD ngắn nói về trận hải chiến Hoàng Sa với sự trợ giúp của cựu tư lệnh hải quân Sài Gòn Trần Văn Chơn, đã cho biết thông tin 1 trong các chiến hạm tham chiến đã gặp trở ngại tác xạ sau phát súng đại bác đầu tiên.
3 - Theo nhà báo Bill Hayton của BBC Tiếng Anh, tác giả quyển sách Vietnam: Rising Dragon (Việt Nam: Rồng đang lên) xuất bản năm 2010, thì sau khi Trung Quốc đổ bộ trước vào đảo Quang Hòa, thì một mật tin "kỳ quặc" đã được gởi cho đại tá Hà Văn Ngạc từ Đà Nẵng: "Tái chiếm" đảo Quang Hòa một cách "hòa bình".
Và ngay tại thời điểm mà tình hình Hoàng Sa đang nóng nhất và đang bị Trung Quốc đe dọa căng thẳng nhất, thì hai "lãnh đạo" tối cao của hải quân Sài Gòn, đề đốc Trần Văn Chơn và phó tướng của ông ta đều biến mất, mất tích.
Ông Trần Văn Chơn đi cùng đô đốc Hoa Kỳ Thomas H. Moorer


4 - Nguyên tắc chỉ huy hỗn loạn kỳ lạ chưa bao giờ thấy. Ông Vũ Hữu San là trung tá, thuyền trưởng HQ-4, mà lại chỉ huy ông đại tá Hà Văn Ngạc, mà lại là theo chỉ thị của ông Ngạc. Tức là ông Ngạc chỉ thị cho ông San chỉ huy mình!
Thông thường trong quân đội Sài Gòn hay bất kỳ quân đội nào trên trái đất, người chỉ huy cao nhất sẽ thực hiện toàn bộ việc chỉ huy các tàu trong hạm đội trên soái hạm. Như vậy, theo nguyên tắc thì HQ-5 sẽ đóng vai trò soái hạm và ông Ngạc sẽ thực hiện chỉ huy tác chiến đối với các tàu khác. Phải chăng, ông Ngạc "đã biết trước điều gì đó" nên đã giao nhiệm vụ cho ông San nhằm đổ trách nhiệm cho ông này nếu sự việc đó xảy ra?
5 - Quá trình tác chiến "loạn xà ngầu", nghiệp dư, tài tử đến không ngờ, tựa như diễn hài: Không có nhiệm vụ rõ ràng, không có kế hoạch hành quân, không có phương án liên lạc, không chuẩn bị đầy đủ các phương tiện, dụng cụ và thực phẩm, không có cứu thương đi kèm, không họp rút kinh nghiệm sau trận chiến.
Trung úy Hồ Hải, sĩ quan truyền tin ở Bộ tư lệnh hành quân của hải quân Sài Gòn đã cho biết những thông tin sau: Có rất nhiều vấn đề về công tác nhân sự đến không tin nổi. Chọn chỉ huy không thể kém hơn. Đưa tàu cũ ra trận (dù vẫn hơn tàu Trung Quốc), trong đó có 1 tàu đang bị hỏng chưa được sửa (hộ tống hạm HQ-10). Đưa những người không biết cả vị trí, kế hoạch hành quân, không biết kế hoạch vận chuyển, không biết cân bằng tàu, hệ thống chỉ huy bị rối loạn như cái chợ, phí phạm sinh mệnh binh sĩ vô ích, thậm chí viên chỉ huy không biết chỉ huy bắn súng lớn trên tàu. Nghĩa là công tác nhân sự, chọn người, đưa người ra Hoàng Sa có vấn đề một cách khó hiểu. Công tác nhân sự mờ ám và điên rồ như vậy chưa hề thấy trong các chiến dịch khác trong Chiến tranh Việt Nam.
Phải chăng, việc đưa 2 tàu kia ra thực hiện nhiệm vụ nhằm một mục đích khác? Những người trong Bộ tư lệnh hải quân ngụy và đại tá Ngạc đã biết trước kết quả của trận đấu, thậm chí, sẵn sàng thí quân hy sinh HQ-10 và HQ-16 với một mục tiêu nào đó? Trong bài viết "Biển Đông dậy sóng" trên báo Thông Luận, tác giả Trần Bình Nam cũng đề cập: "Đại tá Ngạc biết có một cái gì đó sau lưng trận đánh nên ông đã dè dặt trong đôi lời trước khi viết rằng ông chỉ 'tường thuật trung thực những chi tiết theo khía cạnh của một người chỉ huy chiến thuật'."
Cái gì sau lưng đó, về sau được ông Trần Bình Nam nói ra cho hạm trưởng Lê Văn Thự, mà ông đã ghi lại trong bài viết của mình: "Đó là chuyến công du Trung quốc ngày 10 tháng 11 năm 1973 của ông Henry Kissinger mà nội dung ghi lại trong cuốn hồi ký chính trị “Years of Upheaval” và được ông Trần Bình Nam trích ra trong bài viết của ông ta. Đại khái là Hoa Kỳ bắt tay với Trung cộng để chống lại Nga sô và qua một vài câu dẫn chứng, ông Trần Bình Nam kết luận có lẽ có sự thoả thuận giữa Mao, Chu và Kissinger để Trung quốc chiếm quần đảo Paracels của Việt Nam cộng hòa. Ông Trần Bình Nam viết : 'Một tháng sau khi ông Kissinger rời Bắc Kinh, hải quân Trung quốc lén lút đổ bộ quân lên chiếm một số đảo trong quần đảo Paracels và vân vân…”.
Tại một đoạn khác, ông Thự viết: "Sau trận chiến, Bộ Tư Lệnh Hải Quân hay ít nữa là Bộ Tư Lệnh Hạm đội cần có một buổi hội gồm các cấp chỉ huy các đơn vị tham dự trận chiến để mỗi người trình bầy những hoạt động của đơn vị mình, nói lên những nhận xét để rút kinh nghiệm học hỏi, cùng những đề nghị nếu được áp dụng thì trận chiến sẽ có kết qủa tốt hơn để mọi người cùng thảo luận. Đằng này mọi chuyện đều cho trôi xuôi luôn."
6 - Sau trận chiến, HQ-4 và HQ-5 chạy sang Philippines chứ không quay trở ngược lại Việt Nam. Đến nay không hề có một giải thích thỏa đáng nào cho các hành động lạ lùng này. Chỉ có tàu HQ-16 của ông Thự trở về với thương tích trông thấy. Sau khi bài hồi ức của ông Thự được đăng tải, nhiều người nghi ngờ rằng 2 chiếc tàu kia chạy sang Phillipines với lý do "sửa chữa tàu" là nhằm mục đích che giấu việc họ không bị một vết đạn nào, để rồi sau đó dễ bề hiệp đồng dối trá.
7 - Dối trá và bắt ép mọi người phải hiệp đồng dối trá theo. Sau khi các tướng tá, sĩ quan, quân nhân quay về thì liên tục các sĩ quan chiến tranh chính trị và an ninh quân đội quấy rầy, xách nhiễu, hạch hỏi nặng nhẹ, vặn hỏi đã nói gì, làm gì, vì sao trả lời phỏng vấn thế này mà không trả lời thế kia, "chỉnh" và can thiệp vào các cuộc phỏng vấn của các nhân chứng tham chiến trong cuộc với các truyền thông báo chí trong và ngoài nước. Trung tá Lê Văn Thự khẳng định Bộ tư lệnh hành quân đã cố tình che giấu sự thật.
Sau khoảng 15-20 phút "chiến đấu", hai tàu của Trung Quốc có hư hại nhẹ. Nhưng sau đó báo chí truyền thông tâm lý chiến ngụy tuyên truyền rằng hải quân Sài Gòn đã bắn chìm được 2 tàu Trung Quốc và ngăn cản thành công hạm đội Trung Quốc "mạnh hơn gấp bội". Theo nhà báo Bill Hayton của BBC Tiếng Anh: "Đánh giá một cách khách quan, trận chiến là một thảm họa, tuy nhiên những lính quay trở về được chào đón như những người hùng. Truyền thông Nam Việt Nam được kể lại rằng đội tàu VNCH đã làm chìm hai tàu và ngăn cản được hạm đội Trung Quốc lớn hơn nhiều lần. Trận chiến được thêu dệt ly kì như huyền thoại vào đúng dịp Tết. Nhưng trên thực tế, đó lại là một thảm họa."
8 - Sau trận hải chiến, thủy thủ hộ tống hạm HQ-10 (tàu bị chìm) trôi dạt trên Biển Đông yêu cầu các chiến hạm Hoa Kỳ của hạm đội 7 gần đó vớt nhưng hạm đội 7 đã làm ngơ. Xin lưu ý hải quân Mỹ lâu nay muốn giữ danh dự nước lớn của mình nên chưa bao giờ có thông tin gì về việc họ làm ngơ không cứu người, vì đây là vấn đề nhân đạo cơ bản nhất. Ngay cả công dân một nước vô can, hay một nước thù địch, hay thậm chí cả cướp biển họ cũng cứu để lấy tiếng. Thì không có lý do chính đáng gì để mà họ làm ngơ tàn bạo vô nhân đạo đến mức làm ngơ không cứu vớt những anh lính "đồng minh" đang có nguy cơ chết đuối.
Điều này không chỉ là cho thấy rằng họ hoàn toàn không để ngụy vào trong mắt, không coi ngụy ra gì, mà có lẽ cho thấy một vấn đề gì đó lớn hơn. Phải chăng kế hoạch và dự tính của Mỹ là tất cả mọi người trên tàu HQ-10 đều phải chết hết, họ đinh ninh rằng theo kế hoạch thì tàu HQ-10 phải là không ai còn sống sót. Nên khi Hạm đội 7 thấy những người còn sống sót của tàu HQ-10, họ phân vân, lúng túng, không biết nên xử thế nào, cho nên đã bỏ mặc làm ngơ?
Cựu phi công không quân Sài Gòn Nguyễn Thành Trung khi kể về kế hoạch dùng máy bay oanh tạc tái chiếm Hoàng Sa cũng nói: "Hạm đội 7 của Mỹ trên biển không cứu các hạm đội của đồng minh Việt Nam Cộng hoà bị bắn chìm và bị thương trên đảo. Dường như vì lợi ích của mình, các quốc gia lớn có quyền mặc cả và thương lượng bất chấp sự toàn vẹn lãnh thổ của quốc gia khác."
9 - Chính phủ Mỹ luôn tuyên truyền rằng "VNCH là một quốc gia" và Mỹ là "đồng minh thân thiết nhất của VNCH" nhưng trong sự kiện này Bộ ngoại giao Mỹ lại im lặng, không phản đối Trung Quốc, không tuyên bố rằng Hoàng Sa là "của VNCH", và đến nay Mỹ vẫn chưa lần nào lên tiếng thừa nhận rằng TQ đã dùng vũ lực thụ đắc lãnh thổ.
10 - Đưa biệt kích lên giữ đảo, nhưng không hề chuẩn bị lương thực, đạn dược, không có biện pháp tiếp tế để đảm bảo bám trụ lâu dài. Khi hải quân ngụy rút lui đã bỏ mặc đồng đội trên đảo, khiến họ phải vượt biển bằng bè, và có người đã chết trên biển vì khát nước.
11 - Trong hồi ức "Sự thật về trận hải chiến Hoàng Sa" trên báo Thời Luận ở Los Angeles, hạm trưởng Lê Văn Thự nói thẳng, nguyên văn: "Đánh chiếu lệ, nửa nạc nửa mỡ, xem đồng đội như vật hy sinh, thì cái đó không phải là chuyện công khai."
12 - Tưởng Giới Thạch đã để cho hạm đội được đi qua eo biển Đài Loan một cách suôn sẻ, giành được thời cơ thuận lợi cho cuộc cưỡng chiếm Hoàng Sa của Việt Nam. Trung Quốc giải thích rằng Tưởng làm vậy là bởi "đại nghĩa dân tộc". Nhưng có lẽ Đài Loan làm vậy là có sự tác động, vận động, ảnh hưởng của Mỹ. Nếu Tưởng mà biết "đại nghĩa dân tộc" thì đã không có chuyện nghị hòa với phát xít Nhật để truy quét cộng sản Trung Hoa. Đã không làm ra nhiều chuyện ác, đã không có chính biến Thượng Hải và các cuộc khủng bố trắng. Và ông ta đã không bị người Trung Quốc chửi bới cho đến nay, bao gồm cả những nạn nhân của Cách mạng văn hóa vốn căm thù Mao Trạch Đông.
13 - Sau một chuyến "đi đêm", ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger rời Trung Quốc vào ngày 11/1/1974, thì ngay sau đó ngoại trưởng Trung Quốc tuyên bố về chủ quyền "của họ" trên quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vào ngày 14/1/1974.
14 - Nhiều người, nhiều nguồn trong cuộc từ mọi bên, Trung Quốc, Mỹ, ngụy đều nói úp mở lấp lửng hoặc thật thà nêu nghi vấn về nghi vấn "bàn tay Mỹ" này.
15 - Bỏ chạy quá nhanh. Tên "chỉ huy" bỏ chạy đến cả không liên lạc với các đơn vị tham chiến. Không tiếp tế, tăng viện. Hạ lệnh triệt thoái quá sớm. Bày ra kế hoạch chiếm lại Hoàng Sa chỉ để hủy bỏ sau đó. Mỹ-ngụy trói tay trói chân ngụy quân và không quân Sài Gòn. Không quân được trang bị lớn thứ ba thế giới không được phát huy sở trường, ngồi nhìn suốt trong và sau trận chiến.
Nếu không quân Sài Gòn xuất kích, khả năng chiến thắng - theo quan sát và nhận định chuyên môn quân sự của đại tá Nguyễn Thành Trung, cựu phi công không quân Sài Gòn - là 100%. Ông cũng cho biết là chiến dịch tái chiếm Hoàng Sa bị Nguyễn Văn Thiệu hủy bỏ vì người Mỹ không cho phép.
16 - Người "bắn lầm" và bỏ chạy, trung tá Phạm Trọng Quỳnh im hơi lặng tiếng 40 năm nay. Dù ai mời mọc đến thế nào cũng nhất quyết không hé răng nói một lời, kể cả đối với các chiến hữu đồng đội cũ. Đến nỗi xin họ để cho mình được yên mà cũng phải nhờ đến bạn thân ra mặt nói dùm.
17 - Có một "cố vấn" người Mỹ với lai lịch mờ ám và hành tung mờ ám khó hiểu, sớm không đến muộn không đến, lại xuất hiện ở Hoàng Sa đúng vào thời điểm và địa điểm đó. Khi đến HS như đã biết trước chuyện gì xảy ra, vội vã lên đảo chứ không ở trên chiếc tàu mà sau này sẽ xảy ra chiến sự và bị đồng đội "bắn lầm". Sau đó được Trung Quốc đối xử tử tế đặc biệt và trao trả tự do rất nhanh.
18 - Làm những hành động gây phương hại cho chủ quyền Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa. Sau hải chiến, chính quyền Sài Gòn chờ gần 1 tháng mới tuyên cáo chủ quyền, nhưng trong bản tuyên bố lại chỉ nói về chủ quyền "của VNCH", không nói gì về chủ quyền "của Việt Nam", vốn có thể tạo ra sự thuận lợi cho công tác tranh đấu chủ quyền của VN trong tương lai, như chính phủ lâm thời miền Nam Việt Nam đã khẳng định chủ quyền "của Việt Nam" trong bản tuyên bố phản đối hành động của Trung Quốc 1 ngày sau trận hải chiến Hoàng Sa.

oOo

Nói chung, có quá nhiều động thái đáng ngờ, từ nhiều người khác nhau trong ngụy quân, ngụy quyền. Một vài chuyện thì còn nói được là tình cờ, trùng hợp, ngẫu nhiên. Nhưng khi quá nhiều dấu hiệu, quá nhiều chuyện "tình cờ", "trùng hợp", "ngẫu nhiên" cùng hướng về một kết luận, thì những chuyện đó không còn là ngẫu nhiên nữa.
Theo Đôi mắt

Read more…

HÀNH ĐỘNG TẤT YẾU CỦA KẺ PHẢN BỘI

10:51 |


Viễn

Đặng Xương Hùng là một kẻ phản bội. Đúng. Anh ta vốn là một chuyên viên của Bộ ngoại giao thế nhưng đã tìm cách trốn ở lại nước ngoài và hiện đang xin tị nạn chính trị ở Thụy Sỹ. Đi kèm với đó anh ta đang không tiếc lời tuyên truyền xuyên tạc nói xấu đất nước, thậm chí là có những phát ngôn xúc phạm quốc thể giống như lời nói của ông Ngô Quang Kiệt trước đây. Để có được tấm vé tị nạn chính trị, ở bên kia trời Tây anh ta không ngần ngại chà đạp lên cả niềm tự hào, tự tôn dân tộc, xúc phạm cả mảnh đất quê hương, chôn rau cắt rốn của mình.

Đặng Xương Hùng cũng đã từng là một đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Và như một tất yếu, khi đã trốn ra nước ngoài, tìm cách ở lại nước ngoài cũng như có những hoạt động làm tổn hại quốc gia, dân tộc anh ta không ngần ngại tuyên bố “bỏ Đảng”. Đó là sự tất yếu của một kẻ phản bội. Nếu anh ta không tuyên bố “bỏ Đảng” làm sao anh ta nhận được những đồng USD nuôi dưỡng từ các tổ chức, cá nhân chống đối, thù địch Nhà nước Việt Nam ở hải ngoại.
Cũng cần nhấn mạnh rằng cái gọi là “tuyên bố bỏ Đảng” của Đặng Xương Hùng đưa ra sau khi anh ta đã trốn chạy ra nước ngoài chứ không phải khi đang ở trong nước. Điều đó cho thấy những sự tô vẽ của các giới “rận chủ” trong nước cũng như các đài phát thanh, trang mạng thiếu thiếu thiện chí với Nhà nước Việt Nam như BBC, RFA… về cái gọi là “phong trào bỏ Đảng”, “thoái Đảng” hoàn toàn là một sự huyễn hoặc, ảo tưởng đến đáng thương.

Nếu Đặng Xương Hùng không “tuyên bố bỏ Đảng” thì chắc chắn anh ta cũng sẽ bị tổ chức Đảng khai trừ vì những quan điểm lệch lạc và hành động sai trái của anh ta. Nói “bỏ Đảng” cho oai chứ về thực chất Đặng Xương Hùng cũng thuộc thành phần “sâu mọt” không thể đứng trong hàng ngũ của Đảng, sẽ bị tổ chức Đảng thải loại.

Có lẽ đoán trước được vấn đề đó nên Đặng Xương Hùng đã cao tay, chủ động trốn ở lại nước ngoại và chủ động tuyên bố “bỏ Đảng”. Như vậy là anh ta vừa tránh được cái tiếng là bị tổ chức Đảng khai trừ mà vẫn kịp thời “ghi điểm” với các ông chủ ở ngoại quốc cũng như với giới “rận chủ” trong nước, sẽ được các ông chủ chu cấp tiền và hậu thuẫn, bao bọc.

Với bản chất cơ hội, phản bội của mình chắc chắn sau khi trốn ở lại nước ngoài Đặng Xương Hùng sẽ không tiếc lời nói xấu, chửi rủa đất nước giống như những Bùi Tín và Nguyễn Minh Cần trước đấy bởi không nói xấu, chửi rủa đất nước thì lấy đâu ra tiền để sống? Các ông chủ ngoại quốc sẽ không trả tiền cho kẻ không chửi đất nước. Chính vì vậy mọi người cần phải hết sức cảnh giác với những luận điệu tuyên truyền của Đặng Xương Hùng cũng như của các tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí với Nhà nước Việt Nam khác xoay quanh câu chuyện của Đặng Xương Hùng.


Read more…

LẠI THÊM KẺ PHẢN BỘI MANG TÊN ĐẶNG XƯƠNG HÙNG

13:43 |


Viễn

Cái tên Đặng Xương Hùng đang được nhắc đến khá nhiều trên các trang mạng. Khen thì không thấy chỉ thấy chủ yếu là những bài phê phán những quan điểm lệch lạc, những phát ngôn sai trái và hành động đáng lên án của anh ta. Và người ta thấy không có từ nào tốt hơn dành cho anh ta ngoại trừ từ “phản bội” và “cơ hội”.

Đặng Xương Hùng là một kẻ phản bội. Đúng như vậy, anh ta phản bội lại chính quốc gia, dân tộc mình, phản bội lại những người thầy, người cô dạy dỗ anh ta, những người đã sinh thành nuôi nấng anh ta nên người. Là một người Việt Nam, được sinh ra và lớn lên trên đất nước Việt Nam, được đất nước nuôi dưỡng, được tạo điều kiện cho ăn học tử tế, là một chuyên viên của Bộ Ngoại giao, đáng lẽ anh ta phải cảm thấy tự hào mình là người Việt Nam, phải cố gắng phấn đấu cống hiến nhiều cho đất nước. Đặng Xương Hùng đã từng công tác tại nhiều đơn vị và kinh qua nhiều chức vụ thuộc Bộ Ngoại giao như Vụ Châu Á, Vụ Đông Nam Á, Đại sứ quán Việt Nam tại Campuchia, làm lãnh sự Việt Nam tại Gionevơ, Vụ phó vụ biên giới, bộ ngoại giao… 

Ấy vậy mà có lẽ do đi Tây nhiều, bị ảnh hưởng bởi những vẻ hào nhoáng bên ngoài của các nước bên trời Tây nên Đặng Xương Hùng đã không ngần ngại xin ra khỏi Đảng và xin tị nạn chính trị tại Thụy Sĩ. Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu Đặng Xương Hùng cứ bình thường nộp đơn xin ra khỏi Đảng và xin tỵ nạn chính trị. Bởi điều lệ Đảng đã quy định mọi người có quyền xin ra khỏi Đảng. Tuy nhiên điều đáng phê phán là Đặng Xương Hung đã không làm như vậy mà để có cớ xin tị nạn chính trị Hùng đã không ngần ngại buông ra những lời lẽ xuyên tạc, bịa đặt về đất nước. Trả lời các đài phát thanh nước ngoài như BBC, RFA Hùng nói: “Thật ra với thực tế đang diễn ra tại Việt Nam từ khi bức tường Berlin sụp đổ chúng tôi đã thấy sự thất bại của chính quyền, của đảng. Mọi chính sách điều hành đất nước đều thất bại”. Nói xấu đất nước với ngoại quốc để xin một tấm vé “bám đít” nước ngoài, hành động đó của Hùng còn gì đáng phê phán hơn. Những lời phát biểu đó của Hùng có khác gì luận điệu của mấy kẻ chuyên chống phá Nhà nước Việt Nam mà dân gian vẫn hay gọi là “rận chủ”.

Không chỉ là kẻ phản bội Đặng Xương Hùng còn là kẻ cơ hội. Cơ hội ở chỗ Hùng đã từng là một đảng viên nhưng anh ta đã không phấn đấu cống hiến hết mình cho Đảng mạnh, dân giàu. Có lẽ anh ta vào Đảng cũng chỉ để mưu đồ cá nhân và khi anh ta bị vẻ hào nhoáng bên ngoài của các nước trời Tây quyến rũ, khi lỗ tai anh ta bị những lời “đường mật” của các tổ chức, cá nhân chống đối Nhà nước Việt Nam mê hoặc, kích động thì anh ta đã không ngần ngại tuyên bố bỏ Đảng, xin ra nước ngoài với một cách rất ầm ỹ, ồn ào, tạo chủ đề cho các nhà đài BBC, RFA, RFI cũng như các nhà “rận chủ” trong nước nhao nhao viết bài tuyên truyền chống Nhà nước Việt Nam. Còn anh ta thì có vẻ rất hỷ hả với những gì mình đã làm được.

Nói tới Đặng Xương Hùng tôi chợt nhớ tới những kẻ phản bội đáng ghê tởm khác như Bùi Tín, Nguyễn Minh Cần… Những cái tên này sẽ còn được các thế hệ Việt Nam nhắc tới nhiều như những Lê Chiêu Thống và Trần Ích Tắc của thế kỷ XXI.


P/s: Về hành động của Đặng Xương Hùng Viễn sẽ tiếp tục có những bài viết phân tích khác.

Read more…

XÉT XỬ LÊ QUỐC QUÂN-CÔNG LÝ ĐÃ ĐƯỢC THỰC THI

17:45 |


Viễn

Cuối cùng thì công lý cũng đã được thực thi đúng như lời kêu gọi “Công lý-sự thật” cho Lê Quốc Quân của các tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước. Phiên tòa phúc thẩm sáng 18/2 đã giữ y án sơ thẩm 30 tháng tù giam đối với Lê Quốc Quân về tội “trốn thuế”.

Bất chấp hành vi gây rối, gây sức ép của một số tự xưng là “dân oan”, tín đồ Công giáo phiên tòa đã diễn ra công khai, minh bạch. Sau khi xét xử công khai, đảm bảo tranh tụng tại phiên tòa, Hội đồng xét xử phúc thẩm của Tòa phúc thẩm Tòa án Nhân dân Tối cao tại Hà Nội đã quyết định không chấp nhận kháng cáo, giữ nguyên quyết định của Bản án hình sự sơ thẩm về hình phạt đối với bị cáo Lê Quốc Quân.

Áp dụng khoản 3 Điều 161-Bộ luật Hình sự, Hội đồng xét xử xử phạt bị cáo Lê Quốc Quân 30 tháng tù về tội "trốn thuế"; thời gian chấp hành hình phạt tù tính từ ngày bắt (27/12/2012).

Về trách nhiệm dân sự, tòa tuyên buộc Công ty trách nhiệm hữu hạn Giải pháp Việt Nam có nghĩa vụ truy nộp trên 645 triệu đồng tiền thuế thu nhập doanh nghiệp đã trốn trong 2 năm (2010 và 2011) cho Chi cục Thuế quận Cầu Giấy (Hà Nội) để nộp Ngân sách Nhà nước.

Ngoài ra, Hội đồng xét xử còn quyết định phạt số tiền thuế đã trốn đối với Công ty trách nhiệm hữu hạn Giải pháp Việt Nam là hơn 1,29 tỷ đồng để sung quỹ Nhà nước.

Kết quả này là xứng đáng với những hành vi Quân đã gây ra.

Có ý kiến cho rằng mức án như vậy đối với Quân là quá nhẹ bởi với số tiền mà Quân đã trốn thuế có thể bị mức hình phạt lên tới 7 năm tù. Tuy nhiên mức án như vậy theo nhiều ngươi cũng là thể hiện chính sách nhân đạo của nhà nước Việt Nam. Mức án vừa đảm bảo tính răn đe vừa đảm bảo cho Quân có cơ hội sửa chữa lỗi lầm nếu thực sự thành tâm hối cải.

Cũng có ý kiến lại cho rằng ngoài hành vi trốn thuế Quân còn quan hệ với nhiều tổ chức, cá nhân chống đối Nhà nước Việt Nam trong và ngoài nước cũng như Quân còn có nhiều hoạt động phức tạp khác sao không “trừng trị” luôn thể. Theo quan điểm cá nhân có thể vì các cơ quan chức năng thấy chưa cần thiết “trừng trị” Quân về những hành vi đó. Thế nhưng nếu Quân không thực sự thành tâm hối cải nhất là sau này khi ra tù vẫn tiếp tục tiến hành các hoạt động như vậy thì có lẽ nguy cơ quay trở lại trại giam sau khi chấp hành xong hình phạt “trốn thuế” của Quân sẽ rất lớn.

30 tháng, thời gian đó không phải là quá dài nhưng cũng không phải là ngắn. Hi vọng trong thời gian đó Quân sẽ nhận ra được những lỗi lầm của mình, cải tạo tốt để sớm quay trở lại làm người công dân có ích cho xã hội.


Người thân của Lê Quốc Quân nếu thực sự thương Quân hãy khuyên Quân cải tạo tốt và chấm dứt các hoạt động vu cáo Nhà nước liên quan tới phiên tòa xét xử Lê Quốc Quân.

Read more…

BẰNG CHỨNG LÊ QUỐC QUÂN QUAN HỆ VỚI VIỆT TÂN

17:43 |


Viễn

Có nhiều thông tin cho rằng Lê Quốc Quân không chỉ phạm tội “Trốn thuế” mà còn có quan hệ rất chặt chẽ với các tổ chức, cá nhân chống đối Nhà nước Việt Nam trong và ngoài nước. Đặc biệt Quân được đánh giá là một nhân vật “cỡ bự” của Việt Tân, một tổ chức phản động và khủng bố

Điều này được chứng minh qua việc Việt Tân là một trong những tổ chức hô hào mạnh nhất để gây sức ép lên phiên tòa xét xử Lê Quốc Quân nhằm cãi tội cho Quân.

Và mới nhất đây khi vào lúc 10h10phút có thông tin cho rằng Quân bị ngất (nhiều khả năng là tin giả do thân nhân Quân tung ra). Mọi người có biết người đầu tiên nhận được thông tin Quân bị ngất từ phía gia đình Lê Quốc Quân là ai không?

Đó chính là Hồng Thuận, phát ngôn viên của tổ chức Việt Tân.

Việc người đầu tiên nhận tin về Lê Quốc Quân là phát ngôn viên của Việt Tân, điều đó nói lên điều gì?

Điều đó nói lên rằng chắc chắn Lê Quốc Quân và tổ chức khủng bố Việt Tân quan hệ với nhau rất chặt chẽ.

Kẻ vừa vi phạm pháp luật vừa phản bội tổ quốc vừa vi phạm các điều răn của Chúa (Lê Quốc Quân theo Công giáo, vi phạm các điều răn như Chớ tham của Ngươi, Chớ làm chứng dối) có xứng đáng để bà con “dân oan”, các tín đồ Công giáo quan tâm đến mức thế không.

Nếu là con chiên ngoan đạo của Chúa, là người dân có ý thức thiết nghĩ mọi người nên giải tán về nhà. Đừng tiếp tay cho một con chiên phản Chúa và một kẻ phản quốc.


Read more…

LẠI CHUYỂN HƯỚNG HÔ HÀO VỀ LÊ QUỐC QUÂN

07:49 |


Viễn

Sau thất bại trong chiến dịch hô hào, kích động nhân dân tụ tập tại vườn hoa Lý Thái Tổ vào sáng ngày 16/2 dưới cái mác “kỷ niệm chiến tranh biên giới”… giới zân chủ và các tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí với Nhà nước Việt Nam lại đang quay nhanh sang tuyên truyền vu cáo, xuyên tạc phiên tòa xét xử sơ thẩm Lê Quốc Quân sẽ diễn ra vào sáng ngày 18/2 tới. Nội dung cơ bản vẫn là cãi cố Lê Quốc Quân vô tội, vu cáo Nhà nước Việt Nam “đàn áp bất đồng chính kiến”… thậm chí là kêu gọi biểu tình, tuần hành ủng hộ Lê Quốc Quân.

Trước hết cần phải khẳng định rằng theo như kết quả của phiên tòa sơ thẩm thì hành vi phạm tội của Lê Quốc Quân là rõ ràng.

Theo cáo trạng, Công ty Trách nhiệm hữu hạn Giải pháp Việt Nam được thành lập từ tháng 4/2001 do Lê Quốc Quân làm giám đốc và là người đại diện theo pháp luật của công ty, trụ sở tại nhà A9-D5, phố Dịch Vọng Hậu (phường Dịch Vọng Hậu, quận Cầu Giấy, Hà Nội).

Công ty đăng ký các ngành nghề kinh doanh là tư vấn đầu tư trong và ngoài nước, dịch vụ lao động, đào tạo, dạy nghề kỹ thuật nông lâm nghiệp, cơ khí điện, dịch vụ tư vấn và chuyển giao công nghệ trong lĩnh vực quản lý các dự án phát triển nông nghiệp, nông thôn.

Sau 13 lần thay đổi đăng ký kinh doanh, đến nay công ty đã bổ sung thêm ngành nghề kinh doanh, gồm cập nhật, tìm kiếm, lưu trữ, xử lý dữ liệu và khai thác cơ sở dữ liệu; tư vấn máy vi tính và quản trị hệ thống máy vi tính; tổ chức hội nghị, hội thảo.

Quá trình thực hiện nghĩa vụ nộp thuế với nhà nước, Lê Quốc Quân đã chỉ đạo Phạm Thị Phương, kế toán Công ty Trách nhiệm hữu hạn Giải pháp Việt Nam, lập khống các hợp đồng môi giới thương mại, chứng từ và sử dụng hóa đơn giá trị gia tăng khống, để tăng chi phí quản lý doanh nghiệp, nhằm trốn thuế thu nhập doanh nghiệp. Tổng số chi phí khống công ty này đã kê khai và quyết toán thuế (trong 2 năm 2010 và 2011) là 2.580.900.790 đồng, trong đó ký hợp đồng môi giới thương mại khống là 1.750.000.000 đồng và sử dụng hóa đơn giá trị gia tăng khống là 830.900.790 đồng. Tổng số tiền thuế thu nhập doanh nghiệp đã trốn là 645.225.197 đồng, trong đó năm 2010 là 235.768.125 đồng, năm 2011 là 409.457.072 đồng.

Căn cứ lời khai của bị cáo, những người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan có mặt tại phiên tòa, kết luận giám định..., Hội đồng xét xử cho rằng đủ căn cứ kết luận các bị cáo Lê Quốc Quân và Phạm Thị Phương đã phạm tội “Trốn thuế” theo Điều 161, khoản 3 - Bộ luật hình sự.

Hành vi của các bị cáo thuộc trường hợp nghiêm trọng, vi phạm những quy định pháp luật của Nhà nước về thuế, làm suy giảm Ngân sách Nhà nước. Trong đó, Lê Quốc Quân là bị cáo giữ vai trò chính, đã chủ động chỉ đạo bị cáo Phương giúp mình thực hiện các hành vi vi phạm pháp luật (lập khống hợp đồng thuê chuyên gia, các phiếu thu, phiếu chi cho chuyên gia, mua bán hóa đơn khống, sử dụng các hóa đơn, chứng từ bất hợp pháp để hạch toán, cân đối doanh thu của công ty, chi phí đầu vào…). Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Lê Quốc Quân 30 tháng tù giam.

Như vậy việc xét xử Lê Quốc Quân là đúng người, đúng tội. Do đó trong phiên tòa sơ thẩm lần này thiết nghĩ Lê Quốc Quân và người thân nên nhận thức rõ điều đó và chấp hành tốt pháp luật, đừng cãi cùn, cãi cố.

Thứ hai, đây là phiên tòa xét xử một công dân vi phạm pháp luật với tội danh trốn thuế. Do đó không thể nói phiên tòa là sự đàn áp của Nhà nước Việt Nam với những người bất đồng chính kiến. Không có nhà bất đồng chính kiến nào ở đây cả. Chỉ có Lê Quốc Quân, một công dân Việt Nam cố tình không chấp hành các quy định của pháp luật, trốn tránh nghĩa vụ nộp thuế với đất nước nên phải bị xử lý.

Thứ ba, có nhiều câu hỏi đặt ra là tại sao Lê Quốc Quân, một phạm nhân với tội danh trốn thuế lại nhận được nhiều sự ủng hộ, hậu thuẫn của giới rận chủ và các tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí với Nhà nước Việt Nam trong và ngoài nước. Phải chăng vì Lê Quốc Quân có mối quan hệ đặc biệt với các cá nhân, tổ chức này hay Quân được kỳ vọng có thể trở thành “thủ lĩnh của phong trào dân chủ Việt Nam”? Câu trả lời có lẽ chính các tổ chức, cá nhân này và Lê Quốc Quân biết rất rõ.






Read more…

THẤY GÌ QUA SỰ LÈO TÈO CỦA NO-U NGÀY 16/2

08:41 |


Viễn

“Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”, mặc dù lời kêu gọi biểu tình tụ tập tại vườn hoa Lý Thái Tổ sáng ngày 16/2 dưới danh nghĩa để kỷ niệm sự kiện chiến tranh biên giới với Trung Quốc của nhóm NO-U và một số nhà “dân chủ” đểu như Đoan Trang, Xuân Diện, Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Quang A… đã được khởi phát từ cách đây hơn tuần nhưng kết quả là số người tham gia cũng hết sức lèo tèo.

Tới hơn 9 sáng số người tham gia chủ yếu cũng chỉ là số thành viên cốt cán, tích cực của nhóm NO-U và chính các nhà “dân chủ” đểu này. Người ta thấy ông Nguyễn Quang A đi rất hùng dũng, theo sau là một bộ sậu với các gương mặt quen thuộc như Nguyễn Xuân Diện, Võ Thị Hảo… Đáng chú ý “đệ nhất kích động dân oan” Lê Hiền Đức cũng có mặt và hô hào, hò hét khá tích cực. Tuy nhiên nếu gọi là điểm mặt chỉ tên thì số zân chủ tham gia hôm nay cũng rất ít so với một số cuộc tụ tập trước đây.

Tại sao mặc dù kế hoạch tổ chức của nhóm NO-U và giới zân chủ được chuẩn bị khá kỹ nhưng vẫn không “hút khách” kể cả người trong giới. Chỉ đơn giản là bởi vì lời kêu gọi tụ tập biểu tình này nó quá vô lý và quá lộ liễu về mưu đồ chính trị nên người dân dễ nhận biết và tẩy chay. Vô lý bởi vì không ai lại đi tưởng niệm ngày thế lực ngoại bang tiến đánh nước ta. Vô lý bởi lý do chúng đưa ra là vì Nhà nước Việt Nam cố tính né tránh và lãng quên cuộc chiến cũng không thuyết phục bởi các thông tin về cuộc chiến đã được các cơ quan báo chí phân tích, đánh giá rất nhiều. Nhà nước Việt Nam cũng luôn vinh danh tưởng niệm các anh hùng liệt sỹ đã ngã xuống vì đất nước. Cả đất nước, dân tộc Việt Nam luôn ghi nhớ giai đoạn lịch sử này chứ đâu phải cần tới nhóm này hô hào, hò hét thì mới biết. Mặt khác dường như người dân đã quá quen với chiêu trò lợi dụng lòng yêu nước của nhân dân để kích động tụ tập, biểu tình gây rối của nhóm NO-U và giới rận chủ nên không ai tham gia.

Tiếp theo sự thất bại của lời kêu gọi biểu tình để kỷ niệm cái gọi là “hải chiến Hoàng Sa” ngày 19/1, sự việc ngày 16/2 tiếp tục là một sự thảm bại của nhóm NO-U và giới rận chủ.

Quá đau buồn cho sự thất bại này, người ta thấy trên blog Huỳnh Ngọc Chênh, một nhà zân chủ than thở: ““Qua sự việc buổi sáng 16.2 cho thấy phong trào dân chủ đã đứng yên một chỗ thậm chí là có bước sụt giảm. Đó là sự vô cảm của những người không biết, là sự hèn nhát của những người biết mà k đi, sự mất uy tín của vài thành viên hạt nhân, sự bôi bẩn hàng loạt các thành viên hạt nhân trong Nhật ký yêu nước… đã ảnh hưởng tới số lượng và ý chí của buổi tuần hành”. ”.

Qua lời than thở này chúng ta thấy rõ lời kêu gọi biểu tình kỷ niệm chiến tranh biên giới của nhóm NO-U và một số cá nhân,tổ chức khác thực chất là một kịch bản dựng sẵn của “phong trào zân chủ”. Chỉ đáng buồn là kế hoạch, kịch bản này đã thất bại. Thế nên nhà zân chủ này quay sang quở mắng cả các anh em trong giới, trách cứ nào là vô tâm, hèn nhát… Đáng chú ý theo nhà zân chủ này thì số trong trang Nhật ký yêu nước cũng là anh em của “phong trào zân chủ”. Mà Nhật ký yêu nước là ai thì mọi người biết rồi, là “con đẻ” của tổ chức Việt Tân, một tổ chức khủng bố. Hóa ra “Phong trào dân chủ” trong nước quan hệ rất chặt với Việt Tân nhé.

Và đương nhiên như một bản tấu ca quen thuộc, sau khi thất bại giới zân chủ lại đổ vấy cho là có Công an quấy phá, cản trở. Và lý do đang được giới rận đưa là Công an sắp xếp “màn nhảy đầm” gần bên cạnh tượng đài để cản trở người biểu tình. Nghe mà cười vỡ ruột. Đúng là chó cùng cắn giậu. Thất bại không biết nhục lại còn đổ vấy cho mấy lý do trời ơi đất hỡi.

Tóm lại rận thì vẫn mãi là rận mà thôi


Read more…

KHÔNG QUÊN LỊCH SỬ NHƯNG HÃY NHỚ THEO ĐÚNG CÁCH

08:40 |


Viễn

Về ý kiến của một số cá nhân, tổ chức thiếu thiện chí với Nhà nước Việt Nam cho rằng Nhà nước Việt Nam, nhân dân Việt Nam cố tình lãng quên sự kiện chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979, cố tình không nhắc tới sự kiện này, không vinh danh các liệt sỹ chiến đấu hi sinh trong chiến tranh biên giới là những ý kiến hết sức chủ quan, phiến diện và nặng mùi mưu đồ chính trị.

VIỆT NAM KHÔNG QUÊN LỊCH SỬ

Nhà nước Việt Nam không hề lãng quên lịch sử cũng như né tránh cuộc xung đột với Trung Quốc. Ngay sau khi Trung Quốc rút quân chúng ta đã có nhiều bài báo, bài viết ca ngợi chiến công hiển hách của quân dân Việt Nam trong công cuộc bảo vệ chủ quyền tổ quốc. Sự kiện chiến tranh biên giới cũng đã được đề cập trong các sách lịch sử lớp 9, lớp 12. Đồng thời từ đó đến nay đặc biệt là đến gần các ngày xảy ra chiến tranh biên giới 17/12/1979, các cơ quan báo chí đều có nhiều chương trình, chuyên mục phân tích, đánh giá về sự kiện này với những cách nhìn đa chiều để nhắc nhở các thế hệ sau về truyền thống anh hùng chống giặc ngoại xâm của dân tộc. Có thể liệt kê một số bài viết sau:

• Bài học từ cuộc chiến bảo vệ biên giới 1979 - Chính trị - Xã hội ...
tuoitre.vn/chinh-tri.../bai-hoc-tu-cuoc-chien-bao-ve-bien-gioi-1979.html
18-02-2013 - Cuộc chiến tranh biên giới không chỉ bắt đầu từ ngày 17-2-1979, không .... tuyên truyền nhiều hơn nữa vào những ngày kỷ niệm về cuộc chiến ...
• Biên niên sự kiện Chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc 1979 (Kỳ 1 ...
petrotimes.vn/.../bien-nien-su-kien-chien-tranh-bao-ve-bien-gioi-phia-ba...
4 ngày trước - Biên niên sự kiện Chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc 1979 (Kỳ 1) ... bảo vệ biên giới phía bắc; đấu tranh bác bỏ những luận điệu tuyên truyền sai trái, ... Trung Quốc lấy lý do đó để tuyên bố về cuộc chiến chống Việt Nam.
• Biên niên sự kiện Chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc 1979 (Kỳ 2 ...
www.baomoi.com › Thế giới
3 ngày trước - Biên niên sự kiện Chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc 1979 (Kỳ 2) ... đấu bảo vệ biên giới phía bắc; đấu tranh bác bỏ những luận điệu tuyên truyền ... lần lượt chuyển đến bạn đọc Biên niên sự kiện về cuộc chiến tranh này.
• Nhìn lại chiến tranh biên giới 1979 | Chính trị - Xã ... - Báo Thanh Niên
17-02-2013 - Tuy vậy cuộc chiến tranh xâm lược này cũng mở màn cho cuộc xung đột ... giống nhau về cái mà họ gọi là “cuộc chiến tranh đánh trả tự vệ trước VN”. ... Từ hàng chục năm nay, hệ thống tuyên truyền của TQ đã nhồi nhét vào ...
• Hình ảnh cho Tuyên truyền về cuộc chiến tranh bảo vệ Biên giới 1979
• Sự thật lịch sử và quyền lợi dân tộc - Tạp chí Tia Sáng
tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=113&CategoryID=6&News...
30-09-2013 - Nói chung, về cơ bản cũng phải tôn trọng sự thật lịch sử. ... Riêng trong cuộc chiến tranh biên giới Việt-Trung, các sách giáo khoa môn Sử cũng như các phương tiện thông tin tuyên truyền khác ... cuộc hải chiến bảo vệ Hoàng Sa năm 1974, cuộc chiến tranh biên giới Việt-Trung những năm 1979, 1988…

Với các anh hùng thương binh, liệt sỹ đã chiến đấu trong cuộc chiến bảo vệ tổ quốc năm 1979, Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam luôn ghi nhớ công lao của họ. Các liệt sỹ hi sinh đều được vinh danh tưởng nhớ tại các nghĩa trang liệt sỹ ớ các tỉnh biên giới phía Bắc. Các thương bệnh binh đều được các cấp chính quyền quan tâm chăm lo cuộc sống. Hàng năm đều có nhiều đoàn đến thắp hương tưởng nhớ linh hồn các liệt sỹ tại các nghĩa trang này trong đó có những đoàn lãnh đạo cấp cao của Đảng, Nhà nước.

Như vậy là không thể nói Nhà nước Việt nam, nhân dân Việt Nam cố tình lãng quên cuộc chiến này cũng như không ghi nhớ công lao của các anh hùng thương binh liệt sỹ. Thiết nghĩ đó chỉ là những ý kiến phiến diện của một số cá nhân, tổ chức thiếu thiện chí với Nhà nước Việt nam để đánh lừa, kích động dư luận, làm nhân dân mất niềm tin vào Nhà nước, các cấp chính quyền. Thậm chí hô hào kích động biểu tình gây rối như lời kêu gọi tụ tập biểu tình vào 9g sáng ngày 16/2/2014 tại tượng đài vua Lý Thái Tổ, Hà Nội của nhóm NO-U FC.

HÃY NHỚ LỊCH SỬ THEO ĐÚNG CÁCH

Yêu nước, ghi nhớ lịch sử nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc tụ tập, biểu tình, gây rối. Biểu tình, gây rối giống như lời kêu gọi và hành động của nhóm NO-U FC vào sáng ngày 16/2 có phải là hành động yêu nước.

Xin thưa rằng hoàn toàn không? Nếu quả thực họ là người yêu nước, muốn vinh danh các anh hùng liệt sỹ hi sinh trong chiến tranh biên giới thật thì tại sao họ không tổ chức đến các nghĩa trang liệt sỹ tại các tỉnh phía Bắc để thắp hương cho các anh, không tổ thức thăm hỏi, động viên thân nhân các gia đình liệt sỹ mà chỉ nói suông qua bàn phím máy tính và tụ tập hô hào tại tượng đài vua Lý Thái Tổ?

Thậm chí họ còn đưa ra những lời lẽ kích động nhằm khoét sâu mâu thuẫn giữa Việt nam và Trung Quốc theo kiểu cần phải chiến tranh để giải quyết những bất đồng. Đó phải chăng là suy nghĩ của những người chín chắn, yêu nước. Yêu nước không ai lại muốn đất nước mình lại rơi vào vòng xoáy chiến tranh.

Có nhiều hành động thiết thực để tưởng niệm, vinh danh, ghi nhớ lịch sử và thể hiện lòng yêu nước. Nhưng đáng tiếc những người như họ không ai muốn làn những việc như thế bởi yêu nước chỉ là cái vỏ để họ chống phá lại chính đất nước. Những người như nhóm NO-U FC suy cho cùng cũng chỉ là những anh hùng bàn phím và là những kẻ “ngụy quân tử”.


Read more…

Việt Nam Cộng Hòa 2012 Việt Nam Cộng Hòa 2012 Việt Nam Cộng Hòa 2012 Việt Nam Cộng Hòa 2012 Việt Nam Cộng Hòa 2012 Việt Nam Cộng Hòa 2012 Việt Nam Cộng Hòa 2012