Bản án phúc thẩm dành cho Nguyễn Phương Uyên-sự nghiêm minh và nhân đạo của pháp luật Việt Nam

18/08/2013
Tags:

39 nhận xét:

  1. Mừng với thắng lợi bước đầu nhưng hết sức quan trọng cho quá trình đấu tranh vì một Việt Nam dân chủ, tự do.

    Lo đối phó với những thủ đoạn đê tiện mà những người cộng sản cầm quyền có thể bày ra hãm hại người yêu nước bất cứ lúc nào. Lịch sử đau thương của dân tộc cho thấy, họ (những người CS) sẵn sàng dùng bất cứ thủ đoạn gì, dù bất nhân, thất đức, để hãm hại đối thủ, miễn là họ có thể đạt được mục đích. Hãy đề cao cảnh giác, nhất là với những hạng người nổi tiếng thế giới về năng khiếu "nói một đằng làm một nẻo" này!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhớ đi biểu tình phải cùng nhau hát bài "Anh Là Ai" của Việt Khang bà con ơi. Đừng sợ nữa, hát và cho chúng nó thức tỉnh được thằng nào đỡ thằng đó.
      Hoan hô tinh thần bất khuất của anh Điếu Cày. Nhiều anh Điếu Cày, chắc chắn bọn cầm quyền VN phải điên mất.

      Xóa
    2. Nhìn Phương Uyên tôi lại thấy tội nghiệp cho các bạn trẻ cùng trang lứa mang danh là Đòan Viên cộng sản hôm nay. Họ đang bị "tiêm thuốc độc" vào trong suy nghi và hành động của mình để trang trí cho giới cầm quyền ác độc cộng sản mà họ không biết. ước mong sao, sự nhiệt huyết của tuổi trẻ nơi học được bồi dưỡng bằng một nền tảng chân thiện mỹ hơn là thứ lý tưởng công sản mà họ đang bị cuốn vào

      Xóa
    3. ''Có quan điểm cho rằng Phương Uyên chỉ là một “món hàng” trả giá giữa Mỹ và CSVN về Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (Trans-Pacific Partnership); có lý luận cho rằng Phương Uyên là dấu hiệu cho thấy phe thân tây phương đang mạnh trong nội bộ lãnh đạo CSVN; có phân tích cho rằng giới lãnh đạo CSVN nhận ra họ đã phạm sai lầm chính trị khi giáng xuống đời một cô gái chỉ ngoài 20 tuổi bản án 6 năm tù lần trước nên nay phải sửa sai.

      Các lý luận đó không những chứng tỏ sự thiếu tự tin, tinh thần lệ thuộc vào ngoại bang mà còn phạm phải sai lầm căn bản là không xác định được vai trò chủ động của các thành phần dân tộc trong con đường tranh đấu cho tự do dân chủ tại Việt Nam.''

      Đúng như vậy, hãy tự tin!

      Xóa
    4. Tuổi trẻ Việt Nam không bao giờ mang nhiệt huyết của mình cho cái lá cờ 3 sọc cả. Hãy nhớ lấy chúng tôi chỉ mang trong mình dòng máu người Việt Nam và lá cờ duy nhất chúng tôi giữ trong tim đó là lá cờ đỏ sao vàng. Đừng có nằm mơ những thanh niên Việt Nam như tôi đây ủng hộ cho cái mà các ông gọi là đấu tranh cho tự do dân tộc, hay mục đích là đấu tranh cho cái Đảng phản động ở nước ngoài của các ông

      Xóa
    5. Mọc đâu ra cái thằng Nặc Danh mất dạy, ăn nói vớ va vớ vẩn thế này. Chả hiểu mày là người Việt Nam hay người xứ quái nào mà không nhìn lại lịch sử ĐCS đã lãnh đạo nhân dân ta như thế nào, những chiến thắng như thế nào để giành được độc lập tự do như ngày nay. Thế mà chúng mày được sinh ra trên đất nước Việt Nam mà lại quay lưng lại với đất nước, chúng mày lợi dụng lòng yêu nước của tuổi trẻ Việt Nam để thực hiện cái âm mưu đen tối,bẩn thỉu của chúng mày được sao. Đúng là một lũ rác rưởi, cặn bã của xã hội.

      Xóa
    6. Hồ chí Minh so Với Phương Uyên thì một bên là kẻ tiểu nhân hèn hạ, một bên là anh hùng anh thư:

      * Hồ chí Minh:
      -Hồ chí Minh thay tên đổi họ, đổi ngày sinh tháng đẻ để che giấu hành tung.
      - Suốt cuộc kháng chiến chống Pháp chẳng ai biết HCM là thằng cu nào. HCM chỉ
      dám nổ về thân thế của Hồ sau khi Hồ đã nắm được quyền hành.
      - Trong những bức thư HCM viết cho thực dân luôn biểu lộ lời lẽ nịnh bợ, luồn cúi của một kẻ con ăn người ở.
      - Hồ chí Minh chỉ dám hoạt động ở thế giới tự do.
      - Trong cuộc kháng chiến, HCM lẫn trốn trong hang Pắc Pó gần biên giới TQ để hễ có động là HCM chạy tọt qua TQ thoát thân.
      - Trong suốt cuộc kháng chiến chống Pháp HCM không bao giờ dám ló mặt ra hô hào toàn dân nổi dậy mà HCM chỉ dám chường mặt ra đọc tuyên ngôn độc lập sau khi cướp được chính quyền.
      - Khi bị bắt ở Hồng Kông sống trong lao tù của người Anh, HCM không bao giờ có một lời lẽ nào dám chửi thực dân.
      - Hồ chí Minh ra lệnh giết hàng trăm ngàn người trong CCRĐ nhưng không dám nhận trách nhiệm mà tìm cách đổ lỗi cho cấp dưới.
      - Hồ chí Minh chỉ dám hoạt động với sự giúp đỡ của hai cường quốc Nga, Tàu.

      * Nguyễn Phương Uyên:
      - Hoạt động trong hang hùm cộng sản
      - Đường đường đường chính lấy một tên NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN, không che giấu tung tích và không thay tên đổi họ, không khiếp nhược như Hồ chí Minh.
      - Dám ra mặt rải truyên đơn và chịu trách nhiệm về hành động của mình.
      - Ở trong ngục tù cộng sản mà vẫn không lạy lục, dám hùng hồn chửi vào mặt cộng sản ngu: "Tôi không cần giảm án, tôi chỉ cần xử đúng người đúng tội. Tôi cho rằng chống ĐCS không phải là chống đối nhà nước, dân tộc. Các ông đừng đánh đồng".
      - Phương Uyên "đơn thân độc mã", không có tổ chức nào giúp sức mà vẫn dám hoạt động chống ĐCS.

      Một kẻ được tôn là cha già vĩ đại của dân tộc mà hành động khiếp nhược thua xa một người con gái liễu yếu đào tơ dũng trí. Cha già dân tộc vĩ đại Hồ chí Minh không đáng xách dép cho cô bé Nguyễn Phương Uyên.

      Xóa
  2. Tin Tổng hợp - Trong cuộc gặp gỡ với cộng đồng Việt Nam tại tư gia của bác
    sĩ Nguyễn Quốc Quân hôm Thứ Sáu, Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam ông David
    Shear tái khẳng định tình hình nhân quyền Việt Nam vẫn không có sự cải
    thiện nào đáng kể như sự mong đợi của Hoa Kỳ. Ông David Shear dành nhiều
    thì giờ để trả lời với các cơ quan truyền thông Việt Ngữ về quá trình
    công tác ở Việt Nam cũng như cập nhật các tình huống sẽ xảy ra trong
    quan hệ Mỹ - Việt sắp tới. Tuy cuộc viếng thăm mang tính cá nhân với
    người anh ruột của nhà bất đồng chính kiến Nguyễn Đan Quế, đây chính là
    phương thức tiếp xúc để lắng nghe tiếng nói trực tiếp nhất của cộng đồng
    người Mỹ gốc Việt đến với Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ ở Việt Nam.

    Nội dung chính của cuộc gặp gỡ là ông Đại sứ thông báo kết quả cuộc hội đàm
    giữa ông Obama và ông Trương Tấn Sang, qua đó nói về chiến lược Đối tác
    xuyên Thái Bình Dương mà Hoa Kỳ thực lòng muốn Việt Nam tham gia vào sân
    chơi mới. Nhưng đổi lại Việt Nam phải giải quyết vấn đề hồ sơ nhân
    quyền, tự do tôn giáo một cách nghiêm túc theo quy ước về giá trị căn
    bản trong quan hệ ngoại giao với Hoa Kỳ. Trước các câu hỏi về sinh viên
    Nguyễn Uyên Phương, ông nói đây là sự đấu tranh không ngừng nghỉ từ
    nhiều phía.

    Trả lờiXóa
  3. Chả hiểu các anh Mỹ có cái quyền gì mà can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam ý nhỉ? Hơi tý là các anh lu ó rằng Việt Nam vi phạm tự do, dân chủ, nhân quyền nhưng sao các anh không lo cho chính đất nước mình đi. Tháng nào cũng khủng bố, đánh bom, bắn nhau bằng bằng, đọc thấy mà hài quá đi mất thôi ;D

    Trả lờiXóa
  4. 1-TRẢ LỜI ((nặc danh )) VỀ ((ANH LÀ AI )) :

    ANH CHÍNH LÀ :www.xichloviet.com

    TÂM SỰ CỜ VÀNG

    http://xichloviet.wordpress.com/2011/06/18/tam-s%E1%BB%B1-c%E1%BB%9D-vang/

    TÂM SỰ CỜ VÀNG
    18.06.2011
    Lại hết một năm sống tha hương.
    Băm mấy xuân qua vẫn đọan trường.
    Cộng sản vẫn còn, ta chưa chết.
    Nhưng biết bao giờ thấy cố hương?
    Quốc hận hằng năm vẫn nhớ ngày
    Ôm niềm uất hận lết sang đây,
    Ngày xưa nhớ cái năm năm bốn
    Cũng tại cộng nô phải chạy dài.
    Số kiếp di cư đến hai lần
    Hai lần nhưng vạn nỗi gian truân.
    Lần sau còn nhục hơn lần trước,
    Vứt cả ba lô cởi cả quần.
    Cũng tại ta xui mới thế này
    Thầy ta đừng chạy chúng biết tay
    Phải chi thầy thí vài trăm triệu
    Đâu phải chạy te vứt cả giày.
    Dù bỏ chạy te vứt cả giày.
    Nhưng ta nào có sợ chúng bay.
    Chẳng qua cũng chỉ vì thời vận
    Tại số nên ta mới như vầy.
    Ta quyết không quên mối hận này.
    Con không làm được cháu ta thay
    Cờ vàng ta phất không ngừng nghỉ.
    Rồi sẽ có ngày chúng biết tay
    Ta vẫn cờ vàng vẫn duyệt binh
    Vẫn hát vang lên khúc quân hành
    Để cháu con ta luôn ghi nhớ
    Hình ảnh hào hùng lớp cha anh.
    Dù là quần áo chợ si đa
    Dù chẳng súng gươm cũng gọi là
    Quân đội cộng hòa thời oanh liệt,
    Để ta ôn lại quãng đời ta.
    Ta phất cờ vàng giữa cờ hoa
    Cờ hoa cứu giúp chở che ta
    (Không có cờ hoa ta lạnh gáy
    Cộng sản rập rình rét bỏ cha.)
    Nhớ về hòn ngọc viễn đông xưa
    Nơi ta hoan lạc suốt bốn mùa
    Tên em ngày ấy không còn nữa
    Còn lại nơi này cái little.
    Thế mà chúng cũng chẳng buông tha.
    Theo đến nơi này xứ cờ hoa.
    Cái little kia nào có tội
    Chúng cũng vặt luôn tức bỏ bà.
    Mấy chục năm ròng giữa chốn đây.
    Eo phe (welfare) vẫn lãnh vẫn ăn mày.
    Phút tem (food stamp) không có đời ta tận
    Bởi thế cho nên phải lụy thầy.
    Ta chạy sang đây đã cùng đường
    Thế nên ta vẫn phải khói hương
    Tâm nguyện khấn cầu ông thánh Mỹ
    Phù hộ ta tròn mộng hồi hương.
    Thầy ta ta dựng tượng phụng thờ
    Cũng vì ơn nghĩa những năm xưa
    Thế mà chúng bảo “quân chơi đĩ ”
    Năm mươi tám vạn hồn có biết chưa
    Hỡi chúa hỡi thần hỡi Ala
    Hỡi Mô ha mét hỡi Di đà,
    Cộng nô láo xược không vặn cổ
    Lại cứ vặn nhầm cổ chúng ta.
    Thà ta nô lệ xứ cờ hoa
    Quyết không về lại chốn quê nhà
    Làm mướn, cu li, hay rửa chén,
    Rửa đít cho thầy cũng sướng cha.
    Rửa đã bao năm rửa mòn tay,
    Nhưng vẫn không quên rửa hận này.
    Đời ta không được, đời con cháu,
    Quyết diệt cho tiêu bọn chúng mày.
    Trung cộng âm mưu chiếm Trường Sa.
    Đã lâu mới có dịp hò la.
    Cầu trời nó chiếm luôn Hà nội.
    Cho đáng bọn mày hả dạ ta.
    Trung cộng to đầu thế mà ngu.
    Đất liền không lấy lấy san hô.
    Sao bay không chiếm luôn cả nước,
    Chẳng lẽ bọn mày sợ chúng ư.
    Bay cứ đánh đi có chúng tao
    Tuy tao chẳng có tí quân nào
    Nhưng tao có cái mồm to khỏe.
    Chống cộng nhưng tao khoái ba tàu.
    Ta có cờ vàng có ống loa
    Có kèn có trống có cờ hoa.
    Tuy hô đả đảo thằng trung cộng
    Nhưng chống chỉ là Cộng xứ ta.
    Chẳng lẽ xuống đường chống tụi bay
    Mà không đả đảo thật hăng say.
    Thì ai mà biết ta yêu nước.
    Nhưng tấm lòng ta khoái chúng mày.
    Hàng hóa Việt Nam bán dẫy đầy
    Nhưng ta cương quyết phải tẩy chay
    Thà ta ủng hộ hàng tàu chệt
    Cho lũ cộng mày chết trắng tay.
    Nhớ nước ta càng thêm uất ức,
    Thương nhà tiếc mãi cái vila.
    Sang đây cam phận thằng ở đợ
    Cũng tại bọn mày lũ cộng nô
    Lạy thánh A la lạy chúa tôi
    Con chống bao năm quá đuối rồi
    Sức kiệt lực tàn đành chống gậy.
    Nay còn chỉ mỗi cái mồm thôi.
    Xin chúa hộ phù lũ chúng con
    Vặt cho chết hết lũ tham tàn
    Mai này phục quốc con xây tượng
    Xây nhà thờ mới đẹp to hơn.
    ***
    Mấy chục năm ròng giữa chốn đây.
    Bưng bê rửa bát đã bao ngày.
    Vẫn chưa rửa được niềm căm hận
    Ôi biết sao vơi mối thù này.
    (Trích comment diễn đàn vietweely)



    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 2-TRẢ LỜI ((nặc danh )) VỀ ((ANH LÀ AI )) :

      ANH LÀ QUÂN ĐỘI VNCH

      Quân Lực VNCH là một đội quân…

      - Là một đội quân được thành lập do giặc Pháp xâm lược, hoàn toàn bị nô lệ viện trợ từ Mỹ, thực chất là những tên đánh thuê, chủ thuê bỏ cuộc chơi thì hết đánh, nhưng vẫn to mồm hô hào khẩu hiệu, cũng đúng thôi, chả nhẽ lại bảo ta đi đánh thuê, phải có một cái nguyên ủy, tư tưởng nào để vịn vào đó cho nó đỡ nghẹn chứ.

      - Là một đội quân thất bại theo nhiều kiểu nhục nhã nhất trong lịch sử nhân loại, khi thua trận tướng tá liên mồm bảo lính rằng “tử thủ, tử thủ”, rằng “chính nghĩa quốc gia” v.v… và sau đó tướng tá cao bay xa chạy bằng nhiều phương tiện khác nhau. Tướng tá đã thế, quân lính còn bạo hơn, khi Cộng quân tràn vào miền Nam trong chiến dịch Hồ Chí Minh, chỉ trong vòng 55 ngày, quân lính trong QLVNCH đã thực thi kế hoạch “trần truồng hóa quân đội” theo tiếng gọi của quả gan một cách nhanh chóng. Mất hẳn khí thế hào hùng của quân đội xếp hạng thứ 4 thế giới.

      - Là một đội quân cướp của dân thì giỏi nhưng run khi nghe tới Việt cộng. Trong những đợt hành quân, nhân dân miền Nam được các anh lính QLVNCH tặng cho những vụ cướp bóc, đánh đập, dĩ nhiên là có khuyến mãi thêm khoản hiếp dâm khi có gái đẹp. Trước khi cướp, chỉ cần tên đầu sỏ vụ cướp đọc câu thần chú “Nuôi gà, nuôi heo làm gì, cho Cộng Sản à, bắt hết” hay “Nhà mày chứa chấp Cộng Sản, quân đâu, bắt hết gà chó, coi chừng nó tiếp tế cho Cộng Sản” … thế là các “chiến lợi phẩm” liền thuộc về những người lính anh hùng vì dân vì nước một cách hợp pháp. Thoạt nghe cứ tưởng đâu là những tên thổ phỉ, khi nhìn kỹ mới biết họ là những tên thổ phỉ thật.

      - Là một đội quân được trang bị tận răng, nhưng thực tế tác chiến cho thấy, họ hoàn toàn vô dụng khi chiến đấu với Việt cộng mà không có sự hỗ trợ nhiều mặt từ phía Mỹ. Mỹ cho họ đủ thứ, nhưng cái họ thiếu là sự dũng cảm và lòng thương dân. Chính họ ép buộc nhân dân Miền Nam phải không theo phía họ.

      - Là một quân đội mà từ cấp tướng tá ăn chơi phè phỡn, đĩ điếm tùm lum, tài không có mà đức cũng không. Sĩ quan thì lãng mạn, trăng hoa như lãng tử trong phim Tàu. Quân lính thì hào hoa phong nhã, theo kiểu “anh hùng xông pha tiền tuyến để lại tình em gái nơi quê nhà ngày đêm chờ ngóng”. Quân lính nhập ngũ vì khoái chí khi nghe bộ máy tuyên truyền vẽ vời khung cảnh người lính quốc gia lãng mạn hào hoa, hoặc đơn giản chỉ vì rãnh, không có gì làm nên gia nhập quân đội chơi, không thích đi lính nữa thì đào ngũ, họ hoàn toàn không có tư tưởng rõ ràng.

      - Là một đội quân nhục đến mức, sau khi thất bại, gọi là “vong quốc” liền chạy sang nước ngoài, năm nào cũng tổ chức duyệt binh la ó, kèn trống cho to vào ngày “tháng Tư đen”. Binh thì lão nào lão nấy mắt mờ tai yếu, sắp xuống lỗ rồi mà vẫn còn ham duyệt, vũ khí thì toàn hàng nhựa, sắm cho nhiều, đeo cho kiêu. Thử hỏi có đội quân “vong quốc” nào mà tổ chức duyệt binh như ăn mừng vào cái ngày “quốc vong” cơ chứ ? Thà ở trong nhà đóng cửa làm lễ giỗ, khóc lóc la làng thì không nói. Đằng này lại… Đúng là “Thiên hạ Cổ kim Đệ nhất Nhục quân”.

      - Là một đội quân mà những gì nói trên không phải là sai lầm chủ quan mà chính là bản chất của một đội quân cướp sinh ra chỉ để giết dân sợ giặc.

      (MỜI XEM TIẾP)

      Xóa
  5. (TIẾP THEO VÀ HẾT )

    Tớ đoán là sẽ có một số vị nhân sĩ trí thức bình luận phản bác như sau, thôi thì tớ “tiên phát” cho mấy vị ấy đỡ tốn công đánh chữ

    “Quân đội nào cũng chiến đấu cho lý tưởng riêng của họ…”

    => Vâng, quân khủng bố Osama Biladen cũng chiến đấu cho lý tưởng riêng, quân tập đoàn phản động Bắc Kinh cũng chiến đấu cho lý tưởng riêng,…

    “Được làm vua, thua làm giặc, QLVNCH thua nên mới bị người ta sĩ nhục như vậy. Luận anh hùng không hỏi được thua.”

    => Bài viết không hề xoáy sâu vào sự thất bại của QLVNCH. Mà chỉ nói lên bản chất của một đội quân vừa phản vừa tặc.

    “Mày là đồ Cộng Sản…”

    => Tổ tiên của chúng ta đều là Cộng Sản (nguyên thủy) và con cháu chúng ta cũng sẽ đi tới Cộng Sản (tương lai). Dù cho không bằng con đường Mác Lê thì cũng bằng nhiều con đường khác, tuy con đường khác nhau nhưng đích đến và kết nhau như nhau. Vì thế đừng quy chụp cho người khác là Cộng Sản rồi chê bai vì họ là Cộng Sản trong khi chính tổ tiên và con cháu chúng ta từng và sẽ là Cộng Sản. Cũng vì cái thói chụp mũ Cộng Sản mà quá khứ tồn dư, hiện thời chưa bỏ nên mới sinh ra nhiều điều bất lợi cho VNCH và các “thế lực” phản động. Già đầu mà vẫn không biết lợi hại, cứ thấy ai hễ ngứa mắt là cứ chụp mũ Cộng Sản, thất bại trách ai.

    “QLVNCH được Mỹ viện trợ, còn Việt Cộng cũng được Liên Xô, Trung Cộng viện trợ”

    => VNCH hoàn toàn nô lệ về viện trợ, không có Mỹ là không đánh được, Mỹ viện trợ bao nhiêu cũng nhận, mà hễ làm trái ý Mỹ là biết nhau ngay. Việt Cộng nhận viện trợ một cách làm chủ được vận mạng của mình, giới lãnh đạo Hà Nội đã nhiều lần khước từ việc Trung Cộng đem quân vào chiến đấu trực tiếp. Hà Nội luôn có những bước đi riêng của mình trong con đường đấu tranh, mặc cho Bắc Kinh luôn tìm mọi cách âm mưu chia cắt lâu dài Việt Nam và lợi dụng người đồng chí anh em VNDCCH.

    “VNCH là tay sai của Mỹ, còn CSBV là tay sai của Trung Cộng, Liên Xô”

    => Rất nhiều lần, đã rất nhiều lần ý kiến và hành động của Trung Cộng đi ngược lại lợi ích của CSBV-Lào-Campuchia nhưng luôn phù hợp với lợi ích của các đế quốc có chiến tranh tại Việt Nam, cụ thể là Pháp và Mỹ. Cũng rất nhiều lần giới lãnh đạo Hà Nội đi ngược lại tham vọng bành trướng của Bắc Kinh với khu vực Đông Nam Á hay trong âm mưu thành lập “Quốc tế Cộng Sản” mới cũng như lôi kéo các nước XHCN chống Liên Xô.

    Bắc Kinh đã bật đèn xanh cho Hoa Thịnh Đốn gây chiến tranh tại Việt Nam; Bắc Kinh đã ép buộc VNDCCH phải đi theo con đường “trường kỳ mai phục” trong cuộc đấu tranh với Mỹ để nhằm âm mưu chia cắt lâu dài Việt Nam; Bắc Kinh đã dựa vào lòng tự hào đại dân tộc để xúi giục người Hoa tại Việt Nam gây rối, xuyên tạc, bôi nhọ con đường của chính phủ VNDCCH; Bắc Kinh từng hứa hẹn sẽ tăng thêm 1 tỷ tiền NDT tiền viện trợ cho VNDCCH nếu như nước này không nhận viện trợ từ Liên Xô; Bắc Kinh còn dùng viện trợ để ép VNDC không thương lượng với Mỹ và còn rất rất nhiều hành động phản bội khác.

    Hà Nội vẫn dùng chiến thuật chiến tranh du kích, phát động những cuộc “đồng khởi” mà thực chất là những cuộc khởi nghĩa từng phần chống lại chính phủ tay sai Ngô Đình Diệm mặc cho Bắc Kinh luôn tìm cách phá hoại con đường đấu tranh thống nhất nước nhà; Hà Nội vẫn kiên quyết bảo vệ hệ thống XHCN và không chống lại người đồng chí, “người anh cả” Liên Xô; Hà Nội vẫn tiếp tục thương lượng với Mỹ khi Mỹ đã phải xuống thang tại chiến trường Việt Nam; và con rất nhiều hành động khác của giới lãnh đạo Hà Nội nhằm khẳng định tính độc lập, và kiên quyết đi theo con đường riêng, làm chủ vận mạng của mình.

    (HẾT)

    Trả lờiXóa
  6. 3-TRẢ LỜI ((nặc danh )) VỀ ((ANH LÀ AI )) :

    PHÓ ĐỀ ĐÓC HẢI QUÂN MĨ -HẬU DUỆ CỜ VÀNG

    http://xichloviet.wordpress.com/2011/05/23/d%E1%BB%81-d%E1%BB%91c-m%E1%BB%B9-nguy%E1%BB%85n-vo-trung-quan-%E2%80%93-h%E1%BA%ADu-du%E1%BB%87-c%E1%BB%9D-vang/

    Nắm bắt được tâm lý thích sĩ diện của cộng đồng cờ vàng, tên hạ sĩ quan Mỹ gốc Việt đã giải ngũ Nguyễn Võ Trung Quân khoác quân phục tướng phó đề đốc hải quân Mỹ lừa được cả cái cộng đồng cờ vàng làm cho hội cờ vàng đê mê xuýt xoa hãnh diện thầm sung sướng mong ước rồi đây một hậu duệ cờ vàng sẽ làm nên việc lớn.



    Chuyện xảy ra tại thủ đô Hoa Kỳ năm 2007 nhân ngày “quân lực VNCH”. Tổ chức tại khu Thương Mãi Eden, Falls Church, VA. Gồm khoảng 200 người đại diện cho các “binh chủng” Không Quân, Hải Quân, Thủy Quân Lục Chiến, Nhảy Dù, Sư Đoàn 9 BB, Địa Phuơng Quân, Sĩ Quan Võ Bị Thủ Đức trong quân phục và rất đông đồng bào…

    Đặc biệt có sự tham dự của Phó Đề Đốc Nguyễn Võ Trung Quân, Người Nhái thuộc Bộ Tư Lệnh Hỗn Hợp Liên Quân Hoa Kỳ , đặc trách chống khủng bố (thế hệ thứ hai). Sau những nghi thức thông thường Phó đề đốc Nguyễn Võ Trung quân được giới thiệu lên phát biểu như sau :

    “Kính chào quý đồng hương.

    Thật là một vinh hạnh cho cháu được có mặt hôm nay để nói một vài câu với Chú bác. Chú Bác cũng biết cháu còn nhỏ tuổi, nhưng 23 năm qua cháu đã gìn giữ an ninh trật tự và xây dựng cho đất nước này. Cháu mong một ngày nào đó có thể đem cái vinh dự này cho đất nước của chúng ta, quê hương yêu mến của chúng ta.

    Dù cháu qua Mỹ bao nhiêu năm đi nữa, có lon cao bao nhiêu nữa, cháu cũng là người Việt Nam (tiếng vỗ tay vang dội). Trước sau gì nữa cháu cũng là con của cựu quân nhân, từ ông Ngoại cho đến ba cũng bên Cộng Hòa VN. Điều đó cháu sẽ không bao giờ quên. Cháu sẽ dạy con cháu và mấy đứa cháu của cháu trong tương lai, trước sau gì mình cũng là người Việt Nam. Kính chào”.

    Kết thúc là buổi diễu hành của các binh chủng biểu dương lưc lượng với với quân kỳ quân nhạc súng nhựa hòanh tráng vòng quanh khu Thương mãi Eden. Trong tiếng nhạc oai hùng, niềm vui tràn trào, mọi người thầm mong một ngày về quê hương vinh quang dưới bóng cờ vàng.

    Phóng viên Tuyết Mai viết : Sau khi bản tin được phổ biến, cả vùng Hoa Thịnh Đốn và gần như khắp mọi nơi trong thế giới điện toán toàn cầu đều hết sức vui mừng hãnh diện về vị tướng lãnh oai hùng gốc Việt. Con người với chức vụ quan trọng mang cấp bậc cao mà ăn nói sao lại lễ độ biết chừng nào. Ai cũng muốn biết rõ nhân vật nay xuất thân từ đâu mà vì sao lâu nay không ai biết. Con cái nhà ai, đi lính từ năm nào, lên đại tá bao giờ mà nay đeo lon tướng ngon lành? Hỏi ban tổ chức Ngày Quân Lực thì không ai biết rõ. Chỉ biết là “chàng” đeo sao, mặc quân phục tướng hải quân Hoa Kỳ lừng lững một cây, huy chương đầy ngực. Rồi “người” được mời lên nói đôi lời. Nói năng ngon lành như thế thì làm gì bà con ta không hoan hô.

    (MỜI XEM TIẾP)

    Trả lờiXóa
  7. (TIẾP THEO VÀ HẾT)

    Một email phổ biến về lai lịch vị tướng trẻ củng cố thêm cho niềm tin cho các cụ cờ vàng :

    To: “drhuuvo@hotmail.com “

    From:

    Date: Thu, 19 Jul 2007 14:39:20 -0700

    Subject: [Nuoc_VIET] Mot vi tuong My goc Viet dau tien tai hoa ky

    Nam 1981 mot goa phu dem hai con sang My, chau trai khoang muoi may tuoi, chau gai khoang 6-7 tuoi.Hai chau rat ngoan hien va hoc rat gioi.Khi tot nghiep trung hoc hai chau deu tren 4.0 uu hang va deu o trong top 10 toan truong.

    Ngay cong dong phat thuong hai chau deu khong du, ong cau la mot thanh vien ban chap hanh phai dem bang tuong le ve nha vi tinh hai chau rat khiem nhuong.

    Sau khi tot nghiep trung hoc chau trai tinh nguyen di Hai Quan-Navy vi ba chau hoi xua cung la mot quan nhan VNCH, chau gai thich di Y duoc nen lam thien nguyen vien o phong mach va sau do tot nghiep Duoc Si.

    Nguoi me mot minh voi hai con noi xu nguoi van day do cho con nen nguoi.Niem vui mung va hanh dien la thanh qua cua hai chau.

    Hai chau deu rat thuong me, le phep voi moi nguoi va hoc hanh gioi giang.

    Cach day may thang nguoi me hanh dien cho biet chau trai da duoc de nghi len tuong nhung dang doi thuong vien chap thuan.Khi gap chau o dam cuoi nguoi em gai chau chi noi chuyen nhung khong nhac den chuyen da duoc de nghi len tuong.

    Ngay quan luc o D.C toi doc bao duoc biet chau da duoc moi phat bieu va cac bao chi da khen ngoi vi tinh khiem nhuong va le phep cua chau khi chau da mo dau kinh thua cac chu bac… Ngay hom nay chau denday… va nguoi ta ta de tieu de Mot tuong lanh My xung chau voi Cong dong nguoi Viet.

    Cach day hai ngay chau cho biet chau da duoc thuong vien thong qua , chau cung cho biet TNS John McCain da ho tro chau va da duoc bo nhiem ngay 17/6/07 ,chau cung da dau bang Bac Si Tam Ly, Ph.D in Psychology va co bang hanh nghe tai mot vai tieu bang va nhieu thanh tich khac nhung khong tien noi ra.

    Day la mot niem hanh dien cho cong dong nguoi Viet ty nan da co mot vi tuong My goc Viet dau tien van , vo song toan Rear Admiral NGUYEN VO TRUNG QUAN Ph.D.

    Chau co hai giac mo

    1.Mong muon Cong Dong nguoi Viet doan ket .

    2.Tiep tuc hoc hoi de duoc lam Joint Chief of Staff.

    Xin chuc mung chau va mong rang giac mo cua chau som thanh su that

    BS Vo Dinh Huu

    Cong dong Nguoi Viet Pomona Valley, California

    Giao Chỉ San Jose

    Ôi một tướng trẻ gốc Việt cờ vàng vừa thành đạt vừa có lý tưởng quốc gia vừa lễ phép như thế các cụ không đê mê sao được. Rồi đây Trên bước đường quang phục quê hương Phó Đề đốc cờ vàng này sẽ phải làm nên việc lớn.

    Một tướng Mỹ mặc quân phục đeo lon, ngực đầy huy chương lại đeo cả kính đen mà các cụ chẳng thắc mắc gì vì các cụ choáng ngợp bởi cái hào quang của vị tướng trẻ hậu duệ cờ vàng.

    Thế mới biết bất cứ điều gì dù mong manh khơi dậy được niềm hy vọng “phục quốc” là các cụ cờ vàng bám ngay lấy để sướng.

    Theo tin Washignton Post ngày Thứ Năm, 9 Tháng 10, 2008, Phó Đề Đốc giả mạo Nguyễn Võ Trung Quân đã bị đưa ra tòa U.S. District Court ở Alexandria VA về tội giả dạng là một Phó Đề Đốc Hải Quân HK.

    Sự thực, Ông Nguyễn Võ Trung Quân, cư dân của Middletown, Delaware, chỉ là một cựu quân nhân, Hạ sĩ quan, E-4, cấp 3, tương đương với Hạ sĩ. Ông đã phục vụ trên the USS Missouri, USS Constellation và Naval Air Station ở North Island San Diego. Ông ở trong Hải Quân bốn năm và giải ngủ trong danh dự, đã rời Hải Quân được 13 năm.

    Rồi đây nếu có một ngày các hùng hổ cụ hội chống cộng vác cờ vàng biểu tình chống một tên homeless tung tin là cán bộ cao cấp CS đến Cali thì chúng ta cũng không hề ngạc nhiên.
    (HẾT)

    Trả lờiXóa
  8. TRẢ LỜI ((nặc danh)) VỀ ((ANH LÀ AI ))

    NẾU MUỐN BIẾT ((ANH LÀ AI ?)) THÌ VÀO MỘT SỐ TRANG CỦA CHÍNH DÂN HẢI NGOẠI NHƯ ;xichloviet.com hay sachiem.net MÀ XEM NHÓE

    Trả lờiXóa
  9. TRẢ LỜI ((nặc danh )) VỀ ((LỊCH SỬ ĐAU THƯƠNG CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM

    Cái bọn nào từng thả hai qua bom nguyên tử xuống hai thành phố Herosima và Nagasaki của Nhật Bản giết chết trong một lúc 246.000 người dân vô tội .Và cũng chính những kẻ nhân danh chiến đấu cho(( tự do)) ấy cũng thả xuống Việt Nam ta 8 triệu tán bom mìn, và sau khi kết thúc ((cuộc chiến tự do)) ấy là hậu quả:
    4 triệu người dân Việt Nam, 50.000 thường dân Lào, 70.000 thường dân Campuchia chết chủ yếu do bom mìn . Hàng trăm nghìn tấn bom đạn vẫn còn sót lại tại Đông Dương nhưng nhiều nhất vẫn là ở Việt Nam, chiếm tới trên 20% diện tích cả nước và ở rất nhiều nơi. Theo thống kê chưa đầy đủ: Việt Nam đã có 42.132 người bị chết và 62.163 người bị thương, do bom mìn sót lại sau chiến tranh gây ra. Trung bình mỗi năm bom mìn sót lại sau chiến tranh cướp đi tính mạng của 1.535 người và 2.272 người khác phải mang thương tật suốt đời.

    (Nhân danh bảo vệ thế giới tự do nhưng lại mang bom đạn đến giết sạch những người dân chỉ có mỗi một cái(( tội ))là không chấp nhận ((món quà tự do của chính phủ Mĩ ))

    Trả lờiXóa
  10. 2-TRẢ LỜI ((nặc danh )) VỀ ((LỊCH SỬ ĐAU THƯƠNG CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM

    Thầy Dạy Sử Nguyễn Mạnh Quang
    và Ý Nghĩa Cuộc Chiến Việt Nam 1954 - 1975.
    SH Phỏng Vấn

    NGUỒN :http://sachhiem.net/NMQ/NMQ037.php

    LTS: Sau những năm Việt Nam mở cửa kinh tế thị trường, những tư tưởng và quan niệm chính trị của nhiều người cũng thay đổi.

    Xu hướng thay đổi theo mới đã đi đến đỉnh điểm và đang đà lọt sang mặt trái của nó. Bên cạnh những hậu quả tích cực về kinh tế lại chen vào một số những mặt tiêu cực về xã hội, văn hóa, và cả đến lịch sử nữa. Người ta chấp nhận tất cả cái gì mới, lạ, để nhanh chóng theo mức sống mới, vội vàng, thực tiễn cốt sao cho giống những người ở xứ tự do, đa phần là bề ngoài.

    Tệ hại nhất là có một số người đòi đổi mới luôn cả sự thật lịch sử, tô điểm bộ mặt cho những nhân vật phản quốc để họ trở thành "hiền tài" của đất nước, như Nguyễn Trường Tộ, Pétrus Ký, Đắc Lộ (Alexendre De Rhodes), ....

    Về lịch sử chiến tranh 1954 - 1975, một số người chỉ muốn chống lại “chuyện cũ” chỉ vì nghe mãi "đâm chán". Một số khác có nguyên do thực tế nào đó và tiềm tàng chờ cơ hội bộc lộ. Cũng khó nói, nhiều người khi vào miền Nam, thấy giàu hơn miền Bắc, cảm thấy bị lừa; thấy nhiều tác phẩm văn chương trong các tiệm sách, cho rằng miền Nam thực sự có tự do dân chủ; nhiều người bị tù hoặc đi cải tạo trong buổi giao thời sau năm 1975, mang lòng oán hận suốt đời,... Do đó, công việc khẳng định lại những sự thật lịch sử thời gian này hết sức cần thiết!

    Thật ra, những lý do nêu ra như trên có vững chắc để đưa đến một kết luận ngược lại với ý nghĩa thực sự của cuộc chiến hay không? Nhân ngày 30 tháng 4 chúng tôi xin được nghe ý kiến của tác giả Nguyễn Mạnh Quang, một nhà giáo dạy sử thế giới bậc trung học 11 năm ở Việt Nam trước 1975, và 23 năm ở trung học đệ nhị cấp tại Hoa Kỳ, ngoài ra ông còn dành hết thời gian còn lại của mình để nghiên cứu sử. Xin mời bạn đọc theo dõi (SH)

    (MỜI XEM TIẾP)





    Trả lờiXóa
  11. (TIẾP PHẦN TRÊN )



    Thêm Vài Ý Kiến Nhân Đọc Sách Hiếm
    Phỏng Vấn GS Nguyễn Mạnh Quang
    Về Ý Nghĩa Cuộc Chiến Việt Nam 1954 - 1975.
    Trần Chung Ngọc
    http://sachhiem.net/TCN/TCNts/TCNts057.php

    Trả lờiXóa
  12. TRẢ LỜI ((nặc danh)) VỀ ((HỒ CHÍ MINH )) VÀ CŨNG TRẢ LỜI LUÔN VỀ ((NGÔ ĐÌNH DIỆM ))

    http://www.giaodiemonline.com/dec/vainet1.htm

    VÀI NÉT VỀ “CỤ HỒ”

    Trần Chung Ngọc



    Phần 1:

    Viết về một nhân vật có tầm vóc quốc tế như Hồ Chí Minh có thể nói là không dễ. Đối với những người thuộc giới Chống Cộng Cực Đoan [CCCĐ] hay Chống Cộng Cho Chúa [CCCC], viết theo cảm tính thù hận Quốc Gia chống Cộng, hay Công Giáo chống Cộng, trong khi thực sự không hiểu, không biết gì về Hồ Chí Minh thì rất dễ, vì muốn viết sao cũng được. Đưa ra những chi tiết lặt vặt, cộng với xuyên tạc, dựng đứng v..v.. nhằm “ám sát tư cách cá nhân” (character assassination), bằng những từ tục tĩu, hạ cấp v..v.. cho hả lòng thù hận, thì có lẽ ai viết cũng được, không cần đến trí tuệ, không cần đến kiến thức, không cần đến trình độ, và không cần đến liêm sỉ. Thảm thay, hiện tượng này chúng ta thường thấy xảy ra trong vài khu rừng diễn đàn truyền thông hải ngoại, nơi đây một thiểu số người Việt có vẻ như không có mấy giáo dục thường lên tiếng. Nhưng viết cho đúng với nhân cách, khả năng, tư tưởng và con người của Hồ Chí Minh thì quả thật là khó, vì điều này đòi hỏi trước hết là một sự lương thiện trí thức, một sự hiểu biết đứng đắn về cuộc đời của ông Hồ, và nhất là, về ông đã làm gì cho đất nước Việt Nam.


    Riêng đối với tôi, viết về ông Hồ lại càng khó hơn, vì xuất thân từ Trường Sĩ Quan Trừ Bị Nam Định, đã cầm súng chống Cộng trong thời gian 8 năm rưỡi, khoảng thời gian tôi ở trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đã đi Mỹ học, và đã về phục vụ trong ngành giáo dục ở miền Nam cho đến ngày chót, đương nhiên tôi đã ở phía Quốc Gia rồi. Nhưng cuộc chiến Quốc – Cộng đã chấm dứt hơn 30 năm rồi, bây giờ còn nói đến chuyện Quốc – Cộng có phải là ngớ ngẩn không. Thời gian chỉ trôi có một chiều, một thế hệ già nua như chúng tôi đang lần lượt rủ nhau đi vào dĩ vãng để nhường chỗ cho một thế hệ trẻ hơn, đầy nhiệt huyết, với những kiến thức thời đại, biết thế nào là con đường quốc gia, dân tộc, và dứt khoát từ chối, không để cho đầu óc bị ô nhiễm bởi những thù hận của lớp trước, dù các bậc cha anh vô trí có muốn truyền lại. Với tâm cảnh như trên, vậy tôi phải viết về ông Hồ ra sao? Viết theo sự hiểu biết giới hạn của mình thì rất có thể “sai đường lối của một số người đang tham gia cuộc “thánh chiến chống Cộng”” và phải đội thêm vài cái nón cối nữa. Nhưng chẳng sao, tôi ở xứ lạnh, mùa Đông sắp đến, càng ấm đầu.


    Được đào tạo trong ngành Khoa Học Vật Lý, đối với tôi, sự lương thiện trí thức phải để lên hàng đầu, và phương pháp khảo cứu mọi vấn đề phải cẩn trọng, không để cho tình cảm thiên kiến lôi cuốn, tuy tôi tự biết, vì không có cái mặc cảm của Thượng đế (God complex), nên tôi không thể tránh khỏi có đôi chút thiên kiến khi viết về lịch sử. Một người nào đó đã chẳng từng nói: “Người nào viết sử mà không có đôi chút thiên kiến chắc phải có cái mặc cảm mình là Thượng đế (hay mặc cảm của Thượng đế) [Those who write about history without bias must have a God complex]. Để giảm thiểu thiên kiến, phương pháp khảo cứu của tôi là đọc nhiều sách về cùng một vấn đề, rồi từ đó kiếm ra một mẫu số chung. Điều này chưa hẳn là tuyệt đối đúng, nhưng ít ra cũng không xa sự thực là bao nhiêu.

    Riêng về ông Hồ, đọc những tài liệu của giới CCCĐ hay CCCC ở hải ngoại thì cũng như không đọc, vì không biết thêm được điều gì mới lạ, ngoài những cường điệu chứng tỏ trình độ thấp kém về lịch sử của người viết. Còn dùng những tài liệu trong nước, phải gội đầu sẵn để đội thêm vài cái mũ của những kẻ không hề biết lý luận, không có khả năng thảo luận trí thức. Không phải là trong những tài liệu thuộc cả hai phe “Quốc-Cộng” này không có những chi tiết đúng, nhưng những chi tiết này chúng ta cũng có thể tìm thấy trong kho tàng tài liệu ngày nay trên thế giới, từ tác phẩm của những nhà nghiên cứu trong môi trường đại học, các chính khách, cựu tướng lãnh v..v…, và từ các tài liệu có trong các văn khố của một số quốc gia. Vậy thì tốt hơn hết là đi tìm tài liệu không thuộc hai phe Quốc, Cộng.

    (MỜI XEM TIẾP)




    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. (TIẾP PHẦN TRÊN )

      Bài viết này không có mục đích viết tất cả về ông Hồ Chí Minh, tôi không có khả năng như vậy. Nhân đọc loạt bài ông Minh Võ phê bình cuốn “Ho Chi Minh, A Life” của William J. Duiker cùng đọc bài khảo cứu, có thể nói là một bài giáo khoa của giáo sư Sử học Nguyễn Mạnh Quang, về những vị lãnh đạo Việt Nam trong thời cận đại như Hồ Chí Minh, Bảo Đại, Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu, đăng trên giaodiemonline.com tháng 11, 2006, tôi chỉ muốn bổ túc và thu hẹp trên một vài khía cạnh về ông Hồ Chí Minh: vị thế của ông Hồ Chí Minh trên chính trường quốc tế, trong lòng dân tộc Việt Nam, và nhất là, phải chăng ông là người Cộng sản cực đoan, tay sai của Nga Sô và Trung Cộng như một số người chống Cộng cực đoan ở hải ngoại, điển hình là ông Minh Võ, thường rêu rao. Còn những con cờ Bảo Đại, Ngô Đình Diệm, và Nguyễn Văn Thiệu của Pháp và Mỹ thì có lẽ không cần phải nhắc tới. Giáo sư Nguyễn Mạnh Quang đã viết quá đủ về những nhân vật này rồi, nhất là về ông “Phán Quan Tây Ban Nha” Ngô Đình Diệm.


      Trước khi đi vào những vấn đề này, tôi có một nhận xét tổng quát về những luận điệu xuyên tạc, đả kích ông Hồ Chí Minh của một số người có vẻ như không có mấy trình độ. Không có gì ngu xuẩn hơn là so sánh ông Hồ với Hitler. Những người này hầu như không hề biết gì đến dư luận thế giới, nhất là trong các nước tiến bộ Âu Mỹ, đã nhận định về ông Hồ Chí Minh như thế nào. Hãy vào Internet đánh tên Ho Chi Minh thì sẽ thấy Thế giới đánh giá Hồ Chí Minh như thế nào. Hay hãy đọc những cuốn sách về chiến tranh Việt Nam của các học giả, tướng lãnh Mỹ, và ngay cả hai cuốn In Retrospect và Argument Without End của cựu Bộ Trưởng Quốc Phòng Robert McNamara. Phần nhận định tích cực về Hồ Chí Minh tràn ngập so với phần tiêu cực thưa thớt của một số người Việt hải ngoại mà tên tuổi không đáng kể, và chỉ như những con đom đóm lập lòe trên vài diễn đàn điện tử ít có giá trị trí thức của đám người Việt còn mang nặng lòng hận thù Quốc-Cộng, chống Cộng cuối mùa, chống Cộng khi đã không còn Cộng..


      Và những người muốn hạ bệ Hồ Chí Minh để vinh danh “chí sĩ” Ngô Đình Diệm của họ nhân dịp 1/11 thì hãy kiếm đọc cuốn “Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử” (Tyrants, History’s 100 Most Evil Despots and Dictators) của Nigel Cawthorne, Barnes & Noble, NY, 2004, trong đó chúng ta có thể thấy những tên quen thuộc như Tần Thủy Hoàng, Võ Hậu, Từ Hi, Richard III, Mary I, Ceasar Borgia v..v.. và trong thời cận đại: Hitler, Mao Trạch Đông, Stalin, Pol Pot, Sadam Hussein, Kim Jung II, và, lạ lùng thay, có cả tên Ngô Đình Diệm (President of South Vietnam) mà lại không có tên Hồ Chí Minh trong danh sách này. Mỗi tên trong danh sách đều có kèm theo một tiểu sử ngắn và sơ lược những hành động chuyên quyền và độc tài của nhân vật đó. Thế này là thế nào, chẳng có lẽ Nigel Cawthorne cũng như nhiều trí thức Tây phương đều là tay sai của CSVN, hay là những người ngu cả hay sao?


      Cách đây sáu năm, năm 2000, sử gia William J. Duiker có xuất bản cuốn “Ho Chi Minh, A Life”. Cuốn này được giới trí thức, học giả Âu Mỹ đánh giá khá cao và cho rằng đó là một cuốn nghiên cứu sâu rộng nhất về con người và sự nghiệp của ông Hồ Chí Minh. Đọc Duiker và phối kiểm với những đoạn viết về ông Hồ của nhiều tác giả khác trong thế giới Tây phương, chúng ta có thể rút tỉa ra những điều không xa với sự thật là bao nhiêu.

      (MỜI XEM TIẾP)

      Xóa
  13. (TIẾP PHẦN TRÊN )

    Trước hết, quốc tế đối với ông Hồ ra sao? Tôi xin được nhắc lại một đoạn trong bài của Giáo sư Nguyễn Mạnh Quang mà giáo sư đã trích dẫn từ cuốn “Ho Chi Minh” của William J. Duiker: “Khi tin tức về cái chết của ông Hồ Chí Minh được loan truyền thì khắp địa cầu đưa ra nhận xét về ông. Hà Nội nhận được tới hơn hai mươi hai ngàn (22000) bức điện tín từ các thủ đô lớn của 121 quốc gia trên thế giới để bày tỏ lời ca ngợi ông và chia buồn với nhân dân Việt Nam. Một số các nước theo chủ nghĩa xã hội tổ chức buổi lễ truy điệu ông và đưa ra những lời ca tụng ông. Thủ đô Mạc Tư Khoa chính thức ca tụng ông như là “người con vĩ đại của dân tộc anh hùng Việt Nam, một người lãnh đạo xuất sắc của phong trào giải phóng dân tộc và cộng sản quốc tế, và là người bạn vĩ đại của Liên Bang Sô Viết.” Các nước trong Thế Giới Thứ Ba (các nước trung lập) cũng nhận xét về ông với những lời ca tụng ông như là một người bảo vệ những người bị áp bức. Một bài báo phát hành ở Ấn Độ mô tả ông như là tinh túy của “dân tộc và là hiện thân của lòng khát vọng tự do, của sự tranh đấu bền bỉ.” Những bài báo khác đề cao đức tính giản dị và thẳng thắn của ông. Một bài xã luận trong một tờ báo ở Uruguay (Nam Mỹ) ghi nhận “Ông có một tấm lòng bao la như vũ trụ và có một tình thương vô bờ bến đối vào các trẻ em. Ông là gương mẫu về đức tính giản dị và thẳng thắn trong tất cả mọi phạm vi.”

    Phản ứng từ các thủ đô Tây Phương thì không biểu lộ mạnh mẽ. Tòa Bạch Ốc lặng thinh và các viên chức cao cấp trong chính quyền của Tổng Thống Nixon cũng không bình luận gì cả. Nhưng việc chú ý đến cái chết cúa ông Hồ Chí Minh đối với giới truyền thông trong các nước Tây Phương thật là mãnh liệt. Những tờ báo ủng hộ các phong trào phản chiến có khuynh hướng mô tả ông bằng những lời lẽ ca tụng ông như là một địch thủ xứng đáng và là một người bảo vệ những kẻ yếu, những người lép vế thế cô và những người bị áp bức. Ngay cả những người vẫn thường khăng khăng chống lại chế độ Hà Nội cũng đánh giá ông bằng những lời lẽ kính trọng ông như là một người đã tận hiến cả cuộc đời cho đại cuộc chiến đấu giành độc lập và thống nhất đất nước cho tổ quốc ông, coi ông như là người phát ngôn xuất chúng cho các dân tộc bị bóc lột ở trên thế giới.”

    Trên đây, Duiker đã viết lại một sự kiện. Sự kiện này, hơn gì hết, đã loại bỏ tất cả những gì mà một số người Việt hải ngoại hay ở trong nước viết tiêu cực theo cảm tính về ông Hồ. Cho nên bất kể những luận điệu nhằm hạ uy tín của ông Hồ đều không thể thuyết phục được ai, ít nhất là trong giới hiểu biết, nhất là những luận điệu này lại thuộc loại hạ cấp, đầy hận thù, vụn vặt, chỉ nhắm vào những tiểu tiết mà không nhìn thấy những mặt to lớn của sự việc, và chỉ có thể lấy được sự đồng tình của một số người nhỏ nhoi thu hẹp trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại..

    (MỜI XEM TIẾP)


    Trả lờiXóa
  14. (TIẾP PHẦN TRÊN )

    Có một bài viết về ông Hồ Chí Minh của Wilfred Burchett khá hay: Ho Chi Minh: An Appreciation (pipeline.com). Wilfred Burchett là một ký giả Úc nổi tiếng, đã từng được Ngoại Trưởng Henri Kissinger nhờ làm trung gian liên lạc giữa Mỹ và Hà Nội. Năm 1968, ông đã viết một cuốn có tính cách tiên đoán: “Việt Nam Sẽ Thắng” (Vietnam Will Win) và năm 1977 ông xuất bản cuốn “Châu Chấu Và Voi: Tại Sao [Nam] Việt Nam Sụp Đổ” (Grasshoppers and Elephants: Why Vietnam Fell). Theo tôi, Burchett viết hay, không phải vì tác giả ca tụng ông Hồ, mà tác giả đã viết về những gì đã tạo nên ông Hồ: Không phải thuần túy chỉ là Marx, là Lenin hay Mao Trạch Đông, mà chính là lịch sử 2000 năm chống ngoại xâm của Việt Nam đã tạo nên ông Hồ. Có thể nói, tác giả hiểu Việt Nam hơn rất nhiều người tự cho mình là trí thức. Chúng ta hãy đọc vài đoạn trong bài của Burchett.


    “Chính sách của Mỹ là làm cho người Việt Nam cảm thấy mình thuộc một sắc dân thấp kém (racial inferiors), không có quyền về căn cước quốc gia (have no right for national identity). Họ thường bị gọi là “gooks”, “slopes” và “dinks”, và trên những phúc trình chính thức, làng Mỹ Lai trở thành “Thành phố hồng” (Pinkville) [có nghĩa là thành phố CS] và dân làng bị tàn sát chỉ là “những người Á đông” (oriental human beings). [với ý coi thường, miệt thị]

    Sự thực là người nông dân Việt Nam nghèo khó nhất, ngay cả thất học, về phương diện văn hóa và đạo đức thường cũng cao hơn người Mỹ (Reality is that the humblest Vietnamese peasant, even illiterate, is usually culturally and morally superior to his American adversary.). Hắn ta biết nhiều hơn về lịch sử đất nước của hắn – không chỉ vì đất nước hắn có vài ngàn năm lịch sử nhiều hơn Mỹ để mà biết đến – mà vì những điều này đã thấm vào trong người hắn từ sữa mẹ (literally absorbs it with his mother’s milk). Ngay từ bé, hắn sống lên trong một môi trường tràn ngập với những câu chuyện về gia tài lịch sử, hoặc được kể ngay khi còn nằm trong lòng mẹ, hoặc qua những màn kịch diễn lại những trang sử oai hùng của 2000 năm lịch sử chống ngoại xâm của những gánh hát di động, hoặc những truyền thuyết về các “thần hoàng làng”, [thường là các anh hùng giúp nước của xóm làng, được nhà Vua sắc phong], hoặc là những câu chuyện về tổ tiên đã bảo vệ non sông như thế nào, hoặc là những chuyện đau khổ của người dân bị đàn áp bởi ngoại nhân nên đòi hỏi một sự đứng lên để chống đối v..v… Sự hiểu biết về 2000 năm tranh đấu chống kẻ xâm lăng có đầy trong dòng máu của người nông dân chân lấm tay bùn nghèo khó nhất. Chỉ một điều này cũng là một nguồn dũng cảm và sức chịu đựng vô tận, một sự tin tưởng vào tương lai và coi thường những kẻ toan tính phá vỡ những đức tính mà những chuyên viên trong cái “hồ tư duy” (think tank) [của Mỹ] không thể hiểu được (The knowledge of two thousand years' struggle against invaders is in the bloodstream of the humblest, mud-stained peasant. This alone is an inexhaustible source of courage and stoicism; of confidence in the future and contempt for those who try to wreck the present-qualities incomprehensible to the "think tank" specialists.).

    (MỜI XEM TIẾP)

    Trả lờiXóa
  15. (TIẾP PHẦN TRÊN )

    Sự thực là người nông dân Việt Nam nghèo khó nhất, ngay cả thất học, về phương diện văn hóa và đạo đức thường cũng cao hơn người Mỹ (Reality is that the humblest Vietnamese peasant, even illiterate, is usually culturally and morally superior to his American adversary.). Hắn ta biết nhiều hơn về lịch sử đất nước của hắn – không chỉ vì đất nước hắn có vài ngàn năm lịch sử nhiều hơn Mỹ để mà biết đến – mà vì những điều này đã thấm vào trong người hắn từ sữa mẹ (literally absorbs it with his mother’s milk). Ngay từ bé, hắn sống lên trong một môi trường tràn ngập với những câu chuyện về gia tài lịch sử, hoặc được kể ngay khi còn nằm trong lòng mẹ, hoặc qua những màn kịch diễn lại những trang sử oai hùng của 2000 năm lịch sử chống ngoại xâm của những gánh hát di động, hoặc những truyền thuyết về các “thần hoàng làng”, [thường là các anh hùng giúp nước của xóm làng, được nhà Vua sắc phong], hoặc là những câu chuyện về tổ tiên đã bảo vệ non sông như thế nào, hoặc là những chuyện đau khổ của người dân bị đàn áp bởi ngoại nhân nên đòi hỏi một sự đứng lên để chống đối v..v… Sự hiểu biết về 2000 năm tranh đấu chống kẻ xâm lăng có đầy trong dòng máu của người nông dân chân lấm tay bùn nghèo khó nhất. Chỉ một điều này cũng là một nguồn dũng cảm và sức chịu đựng vô tận, một sự tin tưởng vào tương lai và coi thường những kẻ toan tính phá vỡ những đức tính mà những chuyên viên trong cái “hồ tư duy” (think tank) [của Mỹ] không thể hiểu được (The knowledge of two thousand years' struggle against invaders is in the bloodstream of the humblest, mud-stained peasant. This alone is an inexhaustible source of courage and stoicism; of confidence in the future and contempt for those who try to wreck the present-qualities incomprehensible to the "think tank" specialists.).

    (MỜI XEM TIẾP)

    Trả lờiXóa
  16. đúng vậy, chúng ta thống nhất với nhau răng, nguyễn phương uyên có hành động sai trái, vi phạm pháp luật, điều đó là vô cùng rõ ràng rồi, việc trừng trị nguyên phương uyên theo quy định của pháp luật là việc làm cần thiết, phiên tòa được xét xử công bố bản án cho nguyễn phương uyên vừa thể hiện tính nghiêm khắc và nghiêm minh của pháp luật

    Trả lờiXóa
  17. bản án đối với nguyễn phương uyên mà tòa án ban hành thực sự là không nặng đối với những hành động sai phạm hết sức nghiêm trọng của nguyễn phương uyên, điều đó cho thấy pháp luật việt nam vô cùng nhân đạo, em còn trẻ, mức phạt này sẽ giúp em có thể nhanh chóng hòa nhập với xã hội để làm lại cuộc đời

    Trả lờiXóa
  18. ban án phúc thẩm cho nguyễn phương uyên đã được cống bố, đó là bản án vừa thể hiện tính nghiêm khắc cũng như tính nhân đạo của pháp luật việt nam, bởi những hành vi sai phạm của nguyễn phương uyên là vô cùng nghiêm trọng, nếu có hình phạt nặng hơn thì cũng không có gì là oan ức cả, nhưng ai cũng nhận ra là hình phạt này đối với em là hết sức khoan hồng rồi

    Trả lờiXóa
  19. Do nhận thức xã hội kém, không có kỹ năng sống và không được kèm cặp sát của gia đình nên các em đã sa vào con đường tội lỗi. Những việc làm của các em không phải là vô thức nhưng nó cũng không hoàn toàn có động cơ phản động. Chỉ là sự bồng bột, dại khờ và bị bọn phản động lợi dụng mà thôi.

    Trả lờiXóa
  20. Bài học từ chuyện Phương Uyên là rất lón cho giới trẻ, cuộc sống cần có bản lĩnh vững vàng. Đây cũng là bài học cho các bậc phụ huynh phải thường xuyên theo dõi những hoạt động của con em mình , đừng để nó bơ vơ một mình dễ bị lôi kéo. Câu chuyện Phơng Uyên đã khép lại, mong mọi người tự tìm cho mình một bài học từ việc này.

    Trả lờiXóa
  21. Đừng có ngu dại rồi trở thành con rối cho chúng giật dây. Phương Uyên và Kha cần xem đây là một bài học xương máu để sống tốt hơn, làm lại từ đầu cho cuộc đời nó có ý nghĩa. Tôi cầu mong cho các em sớm trưởng thành và không quay lại vết xe đổ của mình.

    Trả lờiXóa
  22. Cuối cùng thì Phương Uyên hay Nguyên Kha cũng chỉ là những quân cờ, những con tốt thí của bè lũ những kẻ chống đối lại Tổ quốc mà thôi. Các bạn trẻ khi chưa có bản lĩnh cuộc sống, lý tưởng vững vàng rất dễ bị các đối tượng xấu lợi dụng, kích động, chuyển hóa thành công cụ phục vụ mục đích xấu của chúng. Phương Uyên, Nguyên Kha là những bạn trẻ như vậy. Vừa đáng trách lại vừa đáng thương.

    Trả lờiXóa
  23. nghe những lời đường mật của bọn chống phá cách mạng, mơ tưởng về một đất nước sẽ tươi đẹp khi lật đổ NN CHXHCN VN. Mơ tưởng đó quá xa xôi viễn vọng, hãy nhìn vào hiện thực ở các nước Syria, Ai Cập, Libia... thay vào việc tìm cách phá hoại thì nên ra sức cống hiến cho đất nước, xây dựng chế độ xhcn ngày càng giàu đep, nhân dân ấm no, hạnh phúc. Đừng vì nhận của bọn phản động một chút lợi ích mà bán đi lợi ích của cả dân tộc.

    Trả lờiXóa
  24. Mọi chuyện đã kết thúc rồi, người ta vẫn mong em nhận ra những sai lầm để trở thành con người có ích cho xã hội. Nhưng những phát biểu của em sau phiên tòa xem ra em chưa thực sự nhận ra điều đó. Em vẫn vinn vào câu chống Đảng chứ không chống Đất nước. Nếu không kiên định và kiên trì giáo dục thì em có thể trở thành 1 con mọt dân chủ trẻ tuối.

    Trả lờiXóa
  25. Đúng là thân phận của con tốt trên bàn cờ. Khi hết giá trị rồi thì chúng rũ bỏ là điều tất yếu thôi. Hậu quả là cuộc đời em bị vẫy bẩn mà các tên giật dây hí hửng nhận tiền từ bon phản động. Mong sao em tỉnh ngộ để làm lại từ đầu, nếu dẫm lại vết chân mình thì cuộc đời các em xem như chấm hết.

    Trả lờiXóa
  26. thương gì nữa những hành động phá hoại tổ quốc của chính mình thì phải chịu những hình phạt thích đáng là đúng rồi, thể hiện lòng yêu nước bằng việc chống lại nhà nước của mình thì có phải gọi là yêu nước không mọi người, mặt khác lợi dụng sự kiện này mà những tên phản động còn tung hô Uyên lên làm cho mọi người hiểu sai về đảng và tình hình càng phức tạp hơn, nên hình phạt đối với uyên như thế là hợp lý rồi không phải bàn cãi nữa.

    Trả lờiXóa
  27. hình phạt như thế cho uyên là còn nhẹ lắm rồi, những con người đó không nên tồn tại ở Việt Nam thì mới đúng vì ai đâu lại đi chống lại một nhà nước đã sinh ra mình cho mình có cơ hội phát triển và trưởng thành để xây dựng lại đất nước, nhưng Uyên đã làm gì được cho đất nước ta chưa hay chỉ biết chống đối và bám theo gót của bọn phản động kia/.

    Trả lờiXóa
  28. Án đã tuyên rồi. Tội lỗi của Phương Uyên mọi người đều công nhận. Không nên tiếp tục phấn tích đánh giá chuyện này nữa. Hãy để cho cô ấy được yên tâm khi ở trong tù. Mọi người đừng lên án hay tung hô nữa. Lúc này tôi nghĩ cô ấy cần lòng vị tha của mọi người. Hay cho cô ấy một cơ hội để cố ấy có thể đứng lên sau lần vấp ngã này.

    Trả lờiXóa
  29. Tôi buồn cho Uyên là vì cháu thiếu hiểu biết pháp luật và cả kinh nghiệm sống nữa. Đã hai mốt tuổi, đáng nhẽ yên phải hiểu rằng không ai cho không ai cái gì. Nguyễn Thiện Thành cho cháu tiền là để mua chuộc cháu tham gia vào hoạt động trái pháp luật. Đáng buồn nhất là cháu lại mang những lá cờ của VNCH-chế độ gian ác, có nợ máu rất nhiều với dân tộc Việt Nam

    Trả lờiXóa
  30. cái giá đắt mà Phương Uyên phải trả cho hành vi sai trái của mình sẽ là bài học đáng suy ngẫm cho các thanh niên khi đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời: Hãy phấn đấu, rèn luyện để trở thành những người công dân tốt, đừng mơ hồ, mất cảnh giác trước những âm mưu thâm độc của các thế lực thù địch, cũng như những cám dỗ vật chất để cuối cùng sa vào bẫy của bọn người xấu, chống lại Tổ Quốc, nhân dân.

    Trả lờiXóa
  31. Đáng ra là sinh viên thì cô ấy phải nhận thức được việc làm của mình là đúng hay sai ! Nhưng vì những giá trị vật chất tầm thường mà cô ấy đã tiếp tay cho các thế lực chống phá nhà nước ! quả thật đáng buồn !

    Trả lờiXóa